thông minh chưa? Tuy bỗng nhiên bị chú
mắng oan nhưng cháu vẫn cố tạo cơ hội giúp chú, chú còn không mau mau
chớp thời cơ mà thể hiện đi à?!
“Thằng quỷ con, muốn chú dẫn đi ăn Pizza Hut nhiều thì cứ nói thẳng đi,
mắc mớ gì còn lôi người ta vào cùng hả? Mau ăn đi, không nguội bây giờ!”
Giang Hàn Phi chán nản vò vò đầu Tần Lãng, thằng quỷ này, thật ranh ma
quá! Chẳng biết Tần Lượng và chị dâu nuôi dạy thế nào mà nó lại ra vậy
nữa! Nếu trẻ em bây giờ đều láu lỉnh như cậu nhóc, anh chẳng dám có con
mất, sao mà quản nổi chứ!
“Cháu của anh dễ thương lắm!”
Vu Tiểu Phong vẫn giữ nguyên nụ cười. Cô vốn thích con nít, một đứa bé
vừa thông minh lại hiểu ý người khác như cậu bé Tần Lãng càng khiến cô
cảm thấy ấm lòng. Cô lại có suy nghĩ hoàn toàn trái ngược Giang Hàn Phi, nếu cô và Hạo Ninh cũng có được một đứa con như thế thì hạnh phúc biết
bao…
“Nó ấy à, giỏi nhất là ngọt miệng dẻo mồm thôi! Nhưng có một điều mà ban nãy Tần Lãng nói không sai, sau này cô có thể xem chúng tôi là bạn,
rãnh rỗi thì cùng tán gẫu hay ăn uống gì đó. Dù gì tôi cũng là một gã
độc thân, thời gian làm việc lại lộn xộn, cũng chẳng có nhiều bạn bè,
nếu cô không chê tôi hơi chậm trong đối đáp, ứng xử thì có thể cân nhắc
tôi là một chiếc thùng rác dự bị đã trút bầu tâm sự cũng được.” Thấy Vu
Tiểu Phong không ngại ngùng trước những lời của Tần Lãng, Giang Hàn Phi
bèn nửa thật nửa đùa nói. Anh không biết tại sao mồng Một Tết mà cô lại
một mình lẻ loi ngồi đây ăn trưa, lại nhớ chuyện chồng cô tỏ ra thờ ơ,
lãnh đạm suốt thời gian cô nằm viện, trong lòng Giang Hàn Phi không khỏi dấy lên chút thương cảm. Một người phụ nữ tốt như cô xứng đáng được
nhận sự đối xử tốt hơn, dù anh không có duyên cùng cô sánh đôi nhưng
quan tâm tới cô trong vai trò người bạn, vẫn được chứ?
“Bảo một bác sĩ tài năng tiếng tăm lừng lẫy làm thùng rác trút bầu tâm
sự cho tôi, thật nói quá rồi!” Vu Tiểu Phong cười trừ. Cô vẫn đang chìm
đắm trong cảm xúc của mình và Cố Hạo Ninh, chỉ xem lời nói của Giang Hàn Phi như câu nói đùa đầy thiện ý và khách sáo, chứ không thực sự để tâm.
“Tôi nói thật đó. Lâm Nhược Kỳ, tôi mong chúng ta có thể trở thành bạn
của nhau.” Nhìn biểu cảm hờ hững của cô, vẻ mặt Giang Hàn Phi bỗng trở
nên nghiêm túc. Những lời ban nãy, tuy anh nói với vẻ đùa vui nhưng tâm ý trong đó lại rất nghiêm túc.
“Anh?” Nhìn vẻ mặt chân thành, tha thiết của Giang Hàn Phi, Vu Tiểu
Phong hơi sững người. Chỉ mới ăn chung một bữa mà mối quan hệ từ bác sĩ – bệnh nhân phút chốc đã tiến sang giai đoạn bạn bè rồi ư? Cái… cái này
có phải là nhanh quá không?
Nhưng hễ nhớ đến những săn sóc mà Giang Hàn Phi đã dành cho mình trong lúc còn nằm viện, con tim Vu Tiểu Phong chợt thấy ấm lại.
Từ khi biến thành Lâm Nhược Kỳ, cô chẳng còn ai để cùng trò chuyện. Dù
là bạn bè, người thân của Lâm Nhược Kỳ hay những người quen trước kia
của mình, cô đều không thể và cũng không dám tiếp cúc với họ. Cho nên
giờ có thể kết thêm được một người bạn, cô thấy vui lắm.
Nghĩ vậy, Tiểu Phong bèn nở nụ cười chân thành. “Thế thì tôi vui lắm, có được một người bạn làm bác sĩ! Nhưng sau này anh đừng chê tôi phiền
phức nhé!”
“Ha ha, tuyệt đối không đâu! Được làm bạn của cô là niềm vinh hạnh lớn của tôi!” Giang Hàn Phi cũng bật cười sảng khoái.
Hôm đó, Vu Tiểu Phong đã trải qua một bữa trưa ngập tràn vui vẻ. Bước ra khỏi quán Pizza Hut, cậu bé Tần Lãng lại mè nheo đòi đến khu vui chơi,
dù gì Vu Tiểu Phong cũng đang buồn, không biết nên đi đâu để giết thời
gian, bèn đi cùng hai chú cháu Giang Hàn Phi đến đó.
Cả ba lần lượt chơi các trò nhẹ nhàng như đu quay ngựa gỗ, vượt thác…
Buồng đu quay chầm chậm lên cao, ngồi bên trong, cuối cùng Vu Tiểu Phong không kìm được tò mò hỏi: “Tần Lãng, cháu thích chơi những trò này à?
Hình như bọn trẻ cỡ tuổi cháu đều thích chơi mấy trò tàu lượn gì đó, còn vừa chơi vừa la hét ầm ĩ nữa.”
“Tần Lãng nhà ta trước giờ rất hiểu chuyện và chín chắn, không thích
chơi mấy trò trẻ con nhảm nhí kia! Đúng không, Tần Lãng?” Giang Hàn Phi
tiếp lời Vu Tiểu Phong, nháy mắt với Tần Lãng.
“Chính xác!” Cậu bé Tần Lãng thông minh đương nhiên hiểu ý của Giang Hàn Phi. Cậu nhóc biết điều hướng ra ngoài cửa sổ. Haizzz, không phải phong cảnh bên ngoài đẹp gì cho cam, mà thực ra cậu không muốn tiếp tục làm
kỳ đà cản mũi hai người lớn kia nữa! Hứ, chẳng trách hôm nay cha mẹ vừa
ném mình cho chú là liền biệt tăm tích, e rằng hai người họ cũng sớm chê mình là kỳ đà cản mũi rồi! Thật uổng công mình thật lòng nghĩ bố tốt
bụng, giúp mình tìm chú đòi nợ, còn tưởng bở hôn cái chụt to thật lên má bố nữa, thật ngốc chết đi được!
Nhìn vẻ mặt ủ dột của Tần Lãng, Vu Tiểu Phong nghi hoặc nhìn sang Giang
Hàn Phi, dùng ánh mắt hỏi anh có chuyện gì thế? Giang Hàn Phi chỉ toét
miệng cười tỉnh bơ, tỏ ý cô không cần phải để ý.
“Sau khi ra viện, cô thấy chỗ nào không khỏe không? Ngồi trong này có
chóng mặt không?” Vòng đu quay chậm rãi chuyển động, Giang Hàn Phi mỉm
cư