ủi váy chuẩn bị bỏ đi.
“Thái độ này là sao chứ? Cô biết tôi là ai không?”
Dường như sự tức giận của cô ta đã lên đến đỉnh điểm.
“Thôi nào Maria kệ cô ta đi!”
“Đúng đó, chắc cô ta bị điếc.”
Những cô gái đằng sau đỡ Maria dậy mỉm cười đầy nịnh nọt.
“Không được, cô đứng lại cho tôi.”
Cô gái tên Maria liền kéo tay Chiro. Cô liền quay đầu lại lạnh nhạt lên tiếng:
“Không được chạm vào tôi.”
Lúc này Chiro mới nhìn kĩ cô gái trước mặt, cô ta mang đôi mắt màu đỏ nhạt, mái tóc màu đen uốn xoăn ở phía cuối ngọn tóc, khuôn mặt xinh đẹp kiêu sa của tiểu thư quý tộc. Cô ta cũng không thấp hơn Chiro là mấy có lẽ cũng ngang tuổi của cô.
Về phía Maria, cô kinh ngạc nhìn Chiro. Lần đầu tiên cô thấy người có màu mắt khác biệt như vậy, một đôi mắt lục bảo rất đẹp. Nhưng cô ta là người nước nào? omwindy chỉ có hai màu mắt là màu đỏ và xanh, nước Sakura cũng chỉ có màu đen và màu nâu.
“Oa màu mắt cô đẹp thật đó!”
Maria cảm thán quên luôn cả vụ va chạm vừa nãy. Chiro ngớ người nhìn cô ta.
“Cậu tên gì? Ở đâu? Là người nước nào? Tôi là Maria – piper, con gái bá tước Tony – piper.”
“Ừ, chào.”
Chiro không thèm để ý đến cô liền bỏ đi.
“Thôi nào Maria kệ cô ta đi, chúng ta về phòng làm lại tóc thôi, rối hết rồi.”
Maria liền gạt tay bọn họ ra chạy về phía Chiro.
“Ê, đợi đã.”
“…”
“Cậu tên gì vậy?”
“Chiro – Sakura.”
“Cậu là cô công nương bí ẩn đó sao? Tôi tưởng cậu phải hai mươi tuổi ồi chứ!”
“…”
“Sao vừa này tôi không gặp cậu nhỉ? Đừng nói với tôi là cậu ngồi cùng bàn với đám người lớn kia đâu. Ngồi ở đấy chán lắm! Đáng lẽ cậu phải sang phòng dành cho trẻ em của chúng tôi chứ. Ở đó có rất nhiều bánh ngọt và gấu bông.”
Chiro vẫn tiếp tục im lặng bỏ ngoài tai những lời của Maria.
“Nè, cậu có nghe tôi nói không?”
“Không!”
“Chiro, làm bạn với tôi đi!”
“Không!”
Lời nói nhẹ nhàng của Chiro vừa thốt ra khiến mặt Maria méo xệch.
“Tại sao chứ?”
“Có bạn rất rắc rối!”
“Cậu ngốc quá, có bạn sẽ thấy vui hơn và hạnh phúc hơn. Cậu biết đấy tình bạn cũng giống như một cây kẹo vậy rất ngọt ngào… bla… bla…”
Trong lúc Maria còn đang lải nhải với đống lí thuyết của mình thì Chiro đã bỏ đi từ lâu rồi.
******
Do không quen thuộc với nơi này nên cô nhanh chóng bị lạc, giờ cô có chút ân hận vì không đi cùng Maria rồi. Chiro liền tiến về phía trước chợt nhận ra có ánh sáng nhạt ở trong khu vườn. Chắc chắn có người! Chiro nhìn xung quanh, khu vườn này hình như lâu rồi không có người chăm sóc. Vén những cành cây khô khốc ra đập vào mắt cô là khuôn mặt của một người con trai. Trông cậu ta không lớn lắm chắc cũng hơn cô một hai tuổi. Cậu nhóc rất đẹp, có thể nói là một vẻ đẹp cô độc, mái tóc màu cà phê đã che gần nửa khuôn mặt nhưng cũng để lộ ra sống mũi cao thẳng cùng làn môi mỏng. Dù nhỏ tuổi nhưng cậu ta lại có nét gì đó trưởng thành, có lẽ một phần giống cô. Chiro tiến sát lại gần người con trai đó, cậu ta đang ngủ hình như là đang gặp ác mộng, cặp lông mày của cậu ta nhíu lại mồ hôi thì đầy trên trán.
Kin dường như chìm đắm trong cơn ác mộng không muốn thoát ra. Suốt hai năm nay trong giấc ngủ của cậu luôn xuất hiện thảm kịch năm ấy. Mẹ! Em gái! Tất cả đều là một bi kịch. Tất cả chỉ do bản thân cậu mang họ Stomwindy. Chợt một cơn mát lạnh truyền từ trán cậu. Kin nheo mắt rồi khẽ mở ra, trước mắt cậu là một cô gái. Dưới ánh sáng của bột dạ quang cậu có thể nhìn rõ khuôn mặt của Chiro và màu mắt của cô ấy. Điều đầu tiên Kin nghĩ tới là cô khác xa những người khác. Da Chiro rất trắng, nó luôn làm những người đối diện với cô liên tưởng đến màu của tuyết, nếu không phải màu mắt của cô là màu lục bảo thì chắc chắn người khác sẽ bị quyến rũ nhưng rất tiếc là ít ai dám nhìn vào mắt cô lâu như vậy ngoại trừ cậu. Cả Kin và Chiro đều biết hai người giống nhau, đều cô độc nhưng cả hai người cũng rất khác nhau. Mặc dù Chiro luôn cô độc nhưng cô vẫn biết dịu dàng quan tâm đến người thân của cô còn Kin, đáy mắt cậu chỉ có hận thù và được phủ lên một lớp băng dày.
Chiro nhìn người con trai vừa mở mắt lòng không dấu nổi ngạc nhiên. Vì sao ư? Vì đôi mắt của cậu là màu bạc, một màu vừa đẹp đẽ lại vừa lạnh giá. Rất nhanh sau đó cô lấy lại bình tĩnh liền rút ngón tay dí trên trán cậu lại.
“Ngủ không nên nhíu mày.”
Cô lên tiếng chậm rãi quan sát phản ứng của người trước mặt. Trời rất lạnh mà cậu ta chỉ mặc mỗi áo sơ mi, không có cảm giác sao?
“Đi!”
Kin lạnh lùng lên tiếng.
“Tôi muốn hỏi đường về cung điện!”
“Biến mau!”
“Đường về cung điện.”
Chiro kiên trì nhắc lại. Rồi cả hai chìm vào im lặng.
“Rẽ trái, đi thẳng.”
Cuối cùng Kin cũng lên tiếng. Chiro đạt được mục đích khẽ gật đầu.
“Cảm ơn!” – Cô quay lại nhét vào