Polly po-cket
Tuyết Rơi Mùa Hè

Tuyết Rơi Mùa Hè

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3211132

Bình chọn: 9.5.00/10/1113 lượt.

chắc chắn ko có ai bám theo.

_Nhà tôi đang thiếu người giúp việc._Nhật Long đứng dựa vào tường, 2 tay đút túi quần, nghếch mặt lên trời, nói vu vơ.

_Là sao? Ko hiểu?_Tiểu Vy nhíu mày. Tên này, ko phải muốn....cô tìm người giúp việc cho nhà hắn đó chứ?

_Tôi muốn cô làm người giúp việc cho nhà tôi._Nhật Long đã lờ mờ hiểu ra nữ nhân đứng trước mặt anh đầu óc
khá....chậm tiêu, nhất là với kiểu nói như thế này, nên vào thẳng vấn đề là tốt nhất.

Hả? Cái gì? Ko phải TÌM người giúp việc, mà là LÀM người giúp việc? Tên này có điên ko? Trung tâm môi giới việc
làm thiếu gì người? Tại sao phải bắt 1 nữ sinh như cô đi làm chứ?

Đứng hình....

1s....

2s....

3s....

Tiểu Vy bặm môi tức giận, co chân, ko
ngần ngại sút thẳng vào đầu gối Nhật Long 1 cái thật mạnh. Sau khi nở 1
nụ cười thỏa mãn vì hắn đã cúi gập người xuống mà kêu đau, cô quay lưng
bước đi ko thèm ngoảnh lại.

_Con nhóc dưa chuột kia! Vậy là cô ko
muốn lấy lại sợi dây này rồi hả? Ui da...._Dù vẫn phải ôm chân kêu đau,
nhưng Nhật Long vẫn ko quên hét với theo. Tiểu Vy càng ngang ngược, mong muốn "dạy dỗ" cô trong anh càng dâng cao.

Sợi dây....

Phải rồi....

Tiểu Vy cắn phập 1 cái vào môi, quay lại nhìn Nhật Long với khuôn mặt hằm hằm.

_Thế nào?_Thấy Tiểu Vy quay lại, Nhật
Long ngừng ngay hành động ôm chân của mình, đứng thẳng lên, mỉm cười
ngạo nghễ vì đã nắm đc điểm yếu của cô nhóc này.

_Tôi chịu làm giúp việc cho anh, anh sẽ trả lại sợi dây cho tôi chứ?

Thấy Tiểu Vy đã chịu nhượng bộ, khuôn
mặt đanh lại, đôi môi cắn chặt trông vô cùng đáng thương, giống như đang phải hy sinh 1 thứ gì đó rất quan trọng nhưng lại ko đành lòng, trong
lòng Nhật Long gợn lên 1 chút áy náy, cảm giác như mình đang ép buộc ai
đó làm điều họ ko thích vậy. Nhưng suy nghĩ đó bị anh gạt ra khỏi đầu
rất nhanh. Chỉ là giúp việc thôi, có gì to tát chứ?

_Còn phải để xem thái độ cô thế nào đã.

Tiểu Vy nắm chặt tay, những đường gân xanh nổi cả lên.

_Được.

_Thế nào? Hắn có chịu trả lại sợi dây ko?

Băng Hạ thấy Tiểu Vy từ ngoài cửa lớp
tiến vào thì buông 1 câu hỏi thăm dò. Mà thực ra đâu cần thiết chứ? Cái
mặt ỉu xìu như bánh bao chiều của Tiểu Vy cũng là câu trả lời rõ ràng
nhất rồi.

_Hắn ko những ko trả lại mà còn...

_Còn sao?

_....bắt mình làm osin.._Nói đến đây thì mặt Tiểu Vy dài thượt ra cả cây số.

_Hả?_Băng Hạ tròn mắt._Làm osin?

_Ừ! Tên biến thái chết tiệt đó...

Chưa kịp nói hết câu, cổ họng Tiểu Vy đã bị 1 tràng cười của Băng Hạ chen ngang. Cô ôm bụng gục đầu xuống bàn
cười sặc sụa. Làm osin? Đc lắm, Phùng Nhật Long này quả thực biết dạy dỗ 1 cô gái bướng bỉnh như Tiểu Vy đây.

_Bạn cười cái gì vậy hả?_Tiểu Vy bặm môi tức giận, khuôn mặt phụng phịu. Cô bạn này, đã ko an ủi 1 câu lại còn
cười chọc tức cô nữa.

_Ko, ko._Băng Hạ cố gắng kìm lại tiếng
cười, ho khan 1 tiếng._Thế bao giờ đi làm?_Tuy giọng nói vẫn còn hơi run run, chứng tỏ chỉ cần lơ là 1 chút, tiếng cười lại có thể bật ra từ
miệng cô bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ, chỉ cần sự nghiêm túc ( dù là
giả tạo ) của Băng Hạ cũng đủ để xoa dịu cơn thịnh nộ đang cuồn cuộn dậy sóng trong người Tiểu Vy.

_Chiều nay, học xong đi luôn. Làm đến khi nào hắn hài lòng sẽ trả lại dây chuyền.

_Thế...tối nay bạn ko ăn cơm ở nhà?

_Ừ, có lẽ vậy.

Băng Hạ lắc đầu ngao ngán, tối nay cô
bạn đảm đang của cô ko về nhà, đồng nghĩa với việc cô phải ăn cơm bên
ngoài. Nghĩ đến là thấy nản rồi.

................

_Dương Băng Hạ!!!

Đang mơ màng trong giấc ngủ, Băng Hạ
giật mình thức giấc khi nghe thấy họ và tên mình đc xướng lên 1 cách
giận dữ, có vẻ cô sắp gặp chuyện ko hay với chủ nhân của giọng nói trên
rồi.

Quay sang bên phải, cô nhận đc ánh mắt đầy nhắc nhở của Tiểu Vy:

" Giáo viên gọi bạn."

Một cô giáo béo mập, đeo kính, khuôn mặt hình sự, hằm hằm tiến đến, nói giọng hách dịch:

_Ai cho trò ngủ trong giờ của tôi?

Băng Hạ đưa ánh mắt dửng dưng lướt qua
đám học viên xung quanh, ko phải họ cũng đang ngủ hay sao? Vậy mà bà
giáo này lại "chiếu tướng" mỗi mình cô, uẩn khúc gì đây?

_Trò điếc à? Hay là câm? Giáo viên hỏi mà ko trả lời.

_Vậy cô mù hay ko nhìn rõ? _Băng Hạ chỉ
tay vào đám học viên nhà giàu đang mơ màng_Họ cũng đang ngủ mà ko đc ai
cho phép đấy thôi.

Cô khoanh tay trước mặt, dửng dưng như
ko. Nếu đã muốn dừng những từ ấy để sỉ nhục học sinh, vậy cô cũng chẳng
ngần ngại mà tiếp chuyện bằng thái độ xấc xược vốn có.

Chẳng khó để nhận ra bà giáo này vì nể
nang đám học viên nhà giàu nên mới ko đụng đến mấy người kia, còn Băng
Hạ, bà ta biết cô là học viên nội trú, gia cảnh cũng tầm tầm, nên mới
thừa cơ bắt lỗi, cũng là dịp để trút hết nỗi tức giận bà ta thu lượm đc
trong quá trình dạy mấy cậu ấm cô chiêu ỷ giàu, ko coi ai ra gì.

_Học sinh khi giáo viên hỏi