ỏ tóc tém, cài chiếc
băng đô to bản màu trắng, ôm dính lấy tay Hàn Phong, cười hỏi.
- Ồ, điều đó thì em nên hỏi ý kiến cô em gái của anh đã, xem nó có đồng ý không. Anh thì chẳng bao giờ từ chối
mỹ nhân cả. – Hàn Phong nháy mắt với nhỏ, đáp.
Cô nàng gật đầu hài lòng, liền quay lên hỏi Bảo Yến ngồi bàn trên, đang loay hoay với thỏi son hồng.
- Yến, mày nói xem, tao đủ tiêu chuẩn làm chị dâu mày không?
- Ôi, bạn thân – Bảo Yến quay xuống cảm
thán – Trương Mỹ Tuệ, hôm nay mày ăn phải thứ gì vậy? Mơ tiếp đi cưng,
tao không đánh thuế giấc mơ đâu.
Cả đám con gái ngồi xung quanh đó bật
cười như nắc nẻ, cả Mỹ Tuệ cũng cười, vì là bạn thân với nhau, nên khỏi
cần nói, nhỏ cũng biết điều Bảo Yến vừa nói không hơn gì một lời trêu
ghẹo.
- Tao cần quái gì mày thích, chỉ cần anh mày thích là được. – Mỹ Tuệ liếc Hàn Phong - Phải không anh yêu?
- Buồn nôn.
Mỹ Tuệ giật mình, sau khi xác định câu
nói đó không phải từ hoàng tử của nhỏ nói, nhỏ cùng đám con gái nhất
loạt đưa mắt kiếm tìm kẻ to gan. Và , chẳng khó để mọi người phát hiện
tiếng nói lãnh đạm ấy phát ra từ chỗ ngồi dãy bên cửa sổ, và kẻ nói là
người vừa ngồi xuống chỗ đó với chiếc Mp3 trên tai.
- Con kia, mày vừa nói gì? – Mỹ Tuệ đứng phắt dậy, chống nạnh. Hình như nhỏ rất tức giận, nhỏ không cho bất cứ
ai được xúc phạm tới bản thân mình, nhất là kẻ đó lại là Băng Hạ.
- Giờ tôi mới biết tiểu thư của tập đoàn điện tử nối tiếng bị điếc. Thật uổng phí khuôn mặt xinh đẹp. – Băng Hạ
không liếc Mỹ Tuệ lấy một cái, cô chép miệng, tỏ vẻ tiếc nuối.
Đám tiểu thư che miệng cười khúc khích,
điều đó khiến Mỹ Tuệ như điên hơn, nhỏ không ngần ngại với lấy cuốn sách gần đó, ném vào Băng Hạ, thật mạnh. Mấy đôi mắt của đám con gái như dán vào cuốn sách, xem nó có trúng mục tiêu hay không, và chuẩn bị sẵn nụ
cười để cười vào mặt con nhỏ kiêu ngạo bị sách ném trúng. Vì ném với cự
ly gần như vậy, không lý nào lại trật. Thế nhưng, cuốn sách bay cái
“Vèo” rồi đập vào bức tường cạnh Băng Hạ với lực khá mạnh, bìa long ra.
Cô đưa về phía Mỹ Tuệ ánh mắt thách thức, cười khẩy:
- Còn phải luyện tập nhiều.
Khuôn mặt đỏ lựng, máu dồn hết lên mặt
và như đang sôi lên, Mỹ Tuệ đang toan nhảy lên dạy cho Băng Hạ một bài
học thì bỗng khựng lại. Hàn Phong không nhìn nhỏ, nhưng bàn tay thì đang kéo nhỏ lại.
- Dừng lại đi.
- Anh, để em cho con nhỏ láo toét này một trận. – Mỹ Tuệ gườm gườm nhìn Băng Hạ, nhỏ chưa thể nguôi cơn giận.
- Anh bảo dừng lại – Hàn Phong kiên nhẫn lặp lại, giọng đều đều và chẳng có vẻ gì là tức giận.
Đám con gái giương mắt nhìn Hàn Phong bằng ánh mắt ngạc nhiên hết cỡ.
Mặc dù ánh mắt hình viên đạn của Mỹ Tuệ
vẫn chọn mục tiêu là Băng Hạ mà nhắm vào, nhưng nhỏ vẫn nín lặng mà hậm
hực ngồi xuống. Nếu không có Hàn Phong ở đây, thì nhỏ nhất định sẽ thực
hiện điều đang diễn ra trong đầu, đó là lao đến, xé xác Băng Hạ.
Nhưng….
Băng Hạ nhướn một bên lông mày lá liễu lên, cười nửa miệng.
Tự tin thế sao? Có làm được nổi không?
Phía trên, Bảo Yến ánh mắt thản nhiên lạnh lùng lướt xuống, cả Băng Hạ và Hàn Phong.
REENG….REENG…..
- Trời ơi, tiết Thể dục đến rồi. – Tiểu Vy sao chép lại khuôn mặt ban sáng, mếu máo nói với Băng Hạ.
- Nói rồi, cúp đi.
- Mình làm sao làm thế được? – Đôi môi
mỏng của Tiểu Vy hơi rướn lên, cô từ khi bước chân vào trường học, chưa
hề biết đến khái niệm từ “cúp” là gì.
- Vậy thì đừng kêu ca nữa, học đi. – Băng Hạ bước ra khỏi chỗ ngồi – Mình cúp đây.
- Trời ạ - Tiểu Vy tức tối quát nhỏ -
Dương Băng Hạ, bạn có họ hàng gì với người tên “Đầu gối” không? Nói
chuyện với bạn cứ như nói chuyện với nó vậy.
- Chắc có. – Băng Hạ cười cười rồi mất dạng sau cánh cửa lớp học.
Tiểu Vy lắc đầu chán nản.
- Học hành thế đấy.
……………….
Phòng thay đồ.
- Tiểu Nhã, đôi giày của bạn dễ thương
quá, mua ở đâu vậy? – Tiểu Vy nhìn đôi giày thể thao màu trắng có chùm
sơ ry tròn tròn của Tiểu Nhã, xuýt xoa.
- À…rẻ thôi mà… - Tiểu Nhã mỉm cười – Không mắc đâu.
- Êu, ở đây thiếu gì người có mua giày mắc, mà có ra gì đâu, không dễ thương bằng giày Nhã nữa.
- Ờ…. – Tiểu Nhã bật cười.
Mấy đứa con gái trong phòng nhìn Tiểu Vy và Tiểu Nhã, xì xì xầm xầm. Bỗng, Bảo Huyền mỉm cười thân thiện, bước
đến, liếc nhìn đôi giày, nhỏ khen:
- Đôi giày Tiểu Nhã đẹp ghê ha! Mua bao nhiêu vậy?
- À…. – Tiểu Nhã lúng túng – Rẻ, rẻ lắm…..
- Bao nhiêu?
- Mình….mình không nhớ.
Đám tiểu thư phía sau được dịp cười lớn.
- Haha, chắc nó được người ta cho đó, nên không nhớ là đương nhiên rồi.
Tiểu Nhã cúi gằm mặt xuống, đôi chân bất giác co lại, giấu ra sau ghế.
- Ờ - Bảo Huyền mỉm cười tiếc nuối –
Mình muốn hỏi Nhã bao nhiêu để mua mà, nhưng Nhã được người cho thì thôi vậy. Nhưng có vẻ hơi bụi thì phải…. – Nhỏ đưa tay lấy