Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ

Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323061

Bình chọn: 7.00/10/306 lượt.

có gì đâu mà.

-…

-…

- Thôi mà mẹ, đừng khóc mà! Con sẽ về sớm thôi!

Nói chuyện xong, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời vẫn mưa. Cứ mỗi
lúc mưa, dường như con người ta thường có nhiều cảm xúc và tâm trạng.
Cuộc đời cũng thật may mắn đó chứ, tuy mất đi người mẹ ruột của mình từ
khá sớm, nhưng ông trời đã ban cho tôi những người mẹ tuyệt vời khác. Mẹ Hai là một trong những người mẹ đó, mẹ lo cho tôi từng li từng tí những ngày tôi ăn học tại Mỹ.

Nói chuyện với mẹ xong, tôi như trở về với thực tại của bản thân
mình. Như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ tình yêu đẹp. Có lẽ cũng đến lúc
quay trở lại với hiện thực rồi. Qua hết ngày mai, mọi việc sẽ trở về
guồng quay cũ của nhiều năm qua. Đưa tay ra cửa sổ để hứng lấy những hạt mưa đang rơi, muốn cảm nhận nó những lần sau cuối. Sau này, khó mà còn
cơ hội được chạm lấy những giọt mưa trên mảnh đất thân yêu như thế.

Sáng hôm sau, đúng như cái hẹn hôm qua, tôi ăn mặc lịch sự để chuẩn
bị đi gặp người lớn. Anh Đen và nhóc Ly bước vào nhà cũng với những bộ
trang phục chỉnh tề, họ sẽ cùng đi với tôi.

- Xong chưa Khanh?

- Dạ! Em ra ngay đây!

- Anh Đen hôm nạy lịch sự gớm nhỉ! Nhóc Ly nhận xét.

- Chứ sao mạy? Đi hỏi vợ cho thằng em tao mà!

Anh Đen chở tôi và Ly đến buổi tiệc được tổ chức tại nhà dì của
Trinh. Nhìn ổng có vẻ rất phấn khởi, có lẽ ổng mong cho tôi được an cư
lạc nghiệp từ rất lâu rồi. Trên đường tôi có mua một số quà để tăng cho
bác Minh, cũng lâu rồi không gặp bác.

Chúng tôi có mặt tại nhà dì của Trinh cũng tầm giữa trưa. Bọn tôi vừa đến là em đã hí hửng chạy ra đón. Em ôm lấy tay tôi và dẫn vào nhà.

- Khanh đến hả con? Cái thằng bây giờ bảnh trai quá nhỉ? Bác Minh gặp tôi và nói.

- Dạ! Bác khỏe không ạ? Lâu rồi mới được gặp bác!

Sau những màn thủ tục chào hỏi thông thường, chúng tôi bắt đầu nhập
tiệc. Em ngồi cạnh tôi, gắp thức ăn cho tôi, không hề đếm xỉa gì tới
Mạnh cũng đang ngồi cạnh bên. Nhìn mặt anh ta không được vui vì sự quan
tâm quá mức của em dành cho tôi.

- Anh! Sao vậy? Nhìn anh hôm nay lạ lắm! Em khều khều và hỏi tôi.

- Không có gì đâu em, ăn đi! Tôi gắp thức ăn cho em.

Khi ăn xong, thì chúng tôi ngồi vào bàn ở phòng khách để bàn về vấn
đề chính của buổi tiệc hôm nay. Tôi, Mạnh, anh Đen, bác Minh cùng ngồi
vào bàn. Nhóc Ly đứng sau lưng tôi, Trinh đứng phía sau bác Minh.

- Thôi thì chúng ta quen nhau quá rồi, bác cũng không muốn dài dòng
làm gì, bác đi vào vấn đề chính luôn. Con Trinh nhà bác thương con từ
xưa đến giờ, nó cứ nói với bác là chờ đợi con về. Vậy bây giờ bác muốn
nghe ý con như thế nào với con gái bác. Bác Minh từ tốn nói.

- Dạ!…Con… Tôi hơi nghẹn lời. Mọi ánh mắt trong nhà đều đỗ dồn về
phía tôi. Nhìn vào mặt em, đó là sự chờ đợi và hy vọng lớn lao.

Tôi từ từ đứng dậy, hít thật sâu để lấy bình tĩnh và nói.

- Con cũng muốn nói ra những điều thật lòng của con. Tôi nhìn em, ánh mắt em vẫn đang hy vọng và chờ đợi.

- Thật ra…con… không có tình cảm gì với Trinh hết bác à! Trước giờ
con vẫn chỉ xem Trinh là một đứa em gái thôi! Người con yêu là một người khác, con sẽ cùng cô ấy quay lại Mỹ trong tuần sau. Có lẽ mọi người
cũng biết tôi đang nói về Linh.

Gương mặt em khẽ rung lên, những giọt nước mắt lưng tròng đã lăn dài. Đôi mắt em như chết lặng trước những lời nói của tôi. Tôi đã giết chết
đi mọi hy vọng của em. Em không còn đứng vững nữa, như gục đỗ ra đất. Em nhìn tôi lắc đầu, nấc lên từng tiếng rồi vụt chạy ra khỏi cửa. Mạnh
thấy vậy bèn đứng lên chạy theo em.

- Anh quá đáng lắm! Em thất vọng về anh lắm! Nhóc Ly mắng tôi và cũng chạy theo Trinh.

- Con xin lỗi bác ạ! Thằng em con… Anh Đen đứng lên nói với bác Minh. Lúc này tôi chỉ biết cúi gầm mặt xuống.

- Thôi không có gì đâu! Bác hiểu mà! Bác Minh vỗ vai tôi.

- Con xin lỗi bác! Tôi nói rồi bước đi ra khỏi nhà.

- Ê! Đi đâu đó? Để anh chở về! Anh Đen chạy theo gọi tôi.

- Thôi được rồi anh à! Em chỉ muốn ở một mình!

Tôi quay đi không nói lời nào, bước đi trên những con đường Sài Gòn
như vô hồn. Tôi không còn nhận thức là mình đang đi đâu nữa, chỉ biết
bước và bước. Tôi không dám dừng lại, vì sợ sẽ ngã quỵ thật sự. Bóp tay
thật chặt, nghiến răng lại để kìm chế cảm xúc, để đẩy ngược những giọt
nước mắt vào trong.

Kể từ hôm đó, tôi nhanh chóng lo nhưng việc cuối cùng để có thể trở
về Mỹ trong thời gian sớm nhất. Cũng đã thông báo với mọi người ngày đi
của mình. Dường như ai cũng giận tôi thì phải? Gặp tôi họ đều im lặng
không nói gì.

Khi mà ngày đi chỉ con cách vài hôm nữa, tôi quay trở lại nhà anh Đen để dọn dẹp, thu xếp một số đồ đạc còn sót lại. Đang loay hoay công việc thì nghe tiếng kéo cửa, tôi nhìn ra ngoài thì đó là một hình dáng quen
thuộc, chính là Trinh. Vậy là cũng gần 1 tuần lễ tôi không gặp em, chỉ
trong 1 tuần mà em đã tiều tụy đi nhiều quá. Có lẽ tôi đã để lại cho em
một vết thương rất s