Ring ring
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323822

Bình chọn: 7.5.00/10/382 lượt.

n nhất… Cho nên họ không có lý gì để trách mắng anh cả…

Nhưng khi nhìn bàn tay đẫm máu chưa rửa của anh , rồi bộ vest đen tuy
che đi màu đỏ chói mắt đáng sợ kia … Nhưng nếu nhìn kỹ vẫn thấy một màu
xỉn khô cứng lan rộng khắp quần và áo anh do máu khô lại…

Mẹ Quyết Minh sợ hãi dựa hẳn vào người ba cô.

Sao lại bị chảy nhiều máu như vậy chứ?

Rõ ràng hai đứa đang ở bệnh viện , cho dù có chuyện gì cũng không thể chảy nhiều máu như thế được.

Bà chỉ thấy anh gọi về nói Quyết Minh xảy ra chuyện.

Lúc đó bà chỉ nghĩ rằng do con bà qúa yếu ớt nên không thể giữ được đứa bé , hoặc khi khám lại có vấn đề gì đó.

Bà không thể nào hiểu nổi vì sao con gái của bà lại bị băng huyết đến độ này.

Mang trong lòng thắc mắc một hồi lâu , bà quyết định hỏi anh

- Thật ra Quyết Minh đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tại sao lại bị băng huyết nhiều như vậy…

- Con xin lỗi!

- TÔI KHÔNG CẦN ANH XIN LỖI!

TÔI MUỐN BIẾT SỰ THẬT…TẠI SAO CON GÁI TÔI LẠI BỊ NHƯ VẬY??

- Đang khám bệnh thì con có điện thoại , nên đành phải ra ngoài nghe điện.

Đến khi quay lại thì cô ấy đã ra ngoài tìm con rồi.

Nhưng khi tìm khắp bệnh viện mà vẫn không thấy cô ấy đâu.

Mãi đến khi con cho người ra ngoài tìm Quyết Minh thì đã thấy cô ấy ngất xỉu nằm dưới đất và đang bị…chảy máu…

- Chắc chắn nó đã gặp người xấu!

- Vâng! Con đã bắt bọn chúng lại rồi.

- Nhưng mà Quyết Minh tự nhiên bỏ đi như vậy chắc chắn là có vấn đề gì đó nên nó mới thế.

- Con không hiểu?

- Phụ nữ có thai rất hay suy diễn lung tung.

Anh có làm chuyện gì có lỗi với nó không?

- Dạ không?

- Hãy suy nghĩ kỹ đi.

Chỉ cần nói chuyện , hay va chạm với người khác phái cũng đủ để nó hiểu lầm rồi.

Nghe ba mẹ vợ nói vậy anh suy nghĩ một chốc rồi nhớ ra sai lầm của
mình… Chẳng lẽ lúc anh đỡ cô y tá kia , cô đã vô tình nhìn thấy , rồi
suy nghĩ linh tinh… Thôi chết rồi… Biết vậy anh cho cô ta ngã lăn ra đấy luôn cho xong… Thì có phải bây giờ đã không xảy ra vấn đề gì nữa không.

Chầm ngâm một chút Bối Phong buồn bã nói

- Chắc là do lúc con đỡ một cô y tá sắp ngã , chẳng may Quyết Minh nhìn thấy nên…

- Anh mà cũng tốt bụng thế cơ à?

- Con xin lỗi!

Anh cúi gầm mặt , hối lỗi không giám nhìn ba mẹ vợ nữa.

Không gian lại chìm vào yên lặng , chốc chốc lại nghe thấy tiếng thở dài đầy lo lắng…

Rất lâu sau đó , đèn phòng cấp cứu vụt tắt , cửa phòng mở và vị viện trưởng bước ra…

Thấy vậy cả ba người cùng vội vàng đứng dậy… Họ chưa kịp hỏi thì viện trưởng đã e ngại nói.

- Phu nhân giờ đã qua cơn nguy kịch.

Mặc dù chúng tôi đã truyền rất nhiều máu nhưng Vì cô ấy bị mất máu qúa nhiều , nên sức khỏe rất yếu.

Còn về thai nhi…Chúng tôi xin lỗi …



Trong gian phòng hồi phục cấp cứu đặc biệt BẠCH BỐI PHONG khẽ cầm lấy rồi hôn thật nhẹ lên bàn tay gầy xanh của Quyết Minh .

Lúc này đây tim anh đang đau vô cùng , nó cứ nhói lên từng hồi đầy oan
trách… Tại sao anh lại không bảo vệ được cô , để cô bị tổn thương cô nữa thế này.

Không biết khi tỉnh lại, phát hiện ra không còn bé con nữa cô sẽ thế nào đây.

Nghĩ đến khi nhìn thấy dòng máu đỏ thẫm chảy xuống người cô , lòng anh lại đau như cắt.

Chắc chắn lúc chưa ngất đi vợ ngốc của anh đã rất đau đớn … Và cả bé con nữa .

Bối Phong buồn thương mang theo Đôi mắt xót xa khẽ nhìn chằm chằm vào bụng Quyết Minh…

Bàn tay không tự chủ mà chạm nhẹ vào đó…

Nơi này mấy hôm trước anh còn tranh thủ lúc cô đang ngủ mà hôn nhẹ nên
đó , rồi thủ thỉ nói chuyện với nó rất lâu… Nhưng giờ đây tất cả đã
không còn nữa rồi.

Anh đã không thể bảo vệ được bé con của mình …

Thôi vậy ! Anh muốn hôn nên đó lần cuối để tạm biệt đứa con xấu số của mình… ” Lần sau con lại đến đầu thai ba mẹ nữa nhé!

Ba hứa lúc đó ba sẽ bảo vệ hai mẹ con thật tốt, sẽ không để mẹ con rời xa ba nửa bước nữa… Tạm biệt con yêu”

nghĩ đến đó anh khẽ nuốt nước mắt vào tim , rồi nhẹ nhàng vén áo cô lên , chuẩn biệt tạm biệt bé con của mình…

Nhưng khi vạt áo vừa vén lên , ngay lập tức đôi mắt anh bỗng chốc từ đau buồn , xót xa… Chuyển sang phẫn nộ đầy căm giận…

” Cái gì thế này?

Tên khốn nào đã làm việc này.

Ta thề! Ta sẽ không tha cho các ngươi đâu!!!”

tay anh run rẩy chạm vào bụng cô , mắt anh đỏ gay không biết đau đớn
hay tức giận nhìn chằm chằm vào vết bầm tím trên bụng cô… Rất nhiều ,
nhiều đến nhức mắt… Nhiều đến mức con ác qủy trong anh như muốn trỗi
dậy…

Im lặng xem xét những vết thương còn lại trên người cô xong…
Anh không nói một lời chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng xanh xao
gầy yếu của người đang mê man trên giường , thỉnh thoảng lại nhíu mày ,
nhăn mặt đầy đau đớn , lo sợ … Thấy cô như vậy