Những lời đó như chính là nỗi lòng của Hắc Xà đã không thể biện minh cho mình hay chính là thứ mà Độc Xà đã chối bỏ bảy năm qua. Nỗi hận gia đình không thể gỡ bỏ trút hết lên đầu anh, nỗi đau mất cha mẹ đè lên vai anh, chiếm đoạt em gái xuyên thẳng vào tâm can anh; có lẽ đó chính là lý do Hắc Xà trở nên vô cảm với bất cứ người con gái nào xung quanh – trừ cô và Bạch Xà – cái bóng của cô. Cả hai người đều rơi nước mắt – những giọt nước mắt mặn đắng, chát chúa sau những hận thù. Đó là những giọt nước mắt kìm nén bảy năm qua họ đã cất kỹ vào sâu nơi đáy lòng mình.
Bỗng dưng, giữa không gian lạnh lẽo chỉ có những giọt nước mắt kia khe khẽ rơi thấm nhuần vào trong ký ức của họ: vui có, buồn có, bi thương có và đắng cay không thể kể hết được, môt luồng gió mạnh bỗng chốc thổi lên. Nó cuốn tung lên những lá héo cùng bụi mù và làm lạnh ngắt da thịt con người ta. Cả ba người vẫn cứ lặng lẽ đứng đó, tâm trạng cuốn theo ký ức bảy năm như dòng suối nhỏ khẽ chảy róc rách… Nơi con suối đó chảy qua là từng mốc ký ức của cả ba với bao nhiêu nỗi niềm. Và…
_ Buông…
Một giọng nói lạnh lùng vang lên khiến bàn tay cầm kiếm của Độc Xà bất giác run lên vì áp khí mình đang đối diện. Khi nhận ra, xung quanh cổ tay, thân và kiếm của Độc Xà đã bị những con rắn màu đen cuốn quanh mình không biết từ lúc nào. Nhỏ nhỏ và dài với chiếc lưỡi dài cùng chiếc nanh nhọn khiến người ta ghê sợ. Ngay lúc đấy, người con trai trong bộ đồ đen, gương mặt che khuất bởi chiếc mặt nạ ánh bạc, dáng người cao to đứng chắn trước Bạch Xà. Ánh mắt anh lạnh buốt hướng về phía Độc Xà như muốn nuốt chửng lấy mọi thứ của cô.
_ Huyết Xà…
_ Dừng lại, Long….
Cả Hắc Xà và Bạch Xà cũng ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi vội vã mà níu Huyết Xà lại trước khi anh ra tay với Độc Xà. Những con rắn đó tuy nhỏ bé đấy nhưng chúng lại mang trong mình một thứ độc dược chết người. Nếu như bị một con cắn thì không những sẽ chết mà còn chết một cách cực kỳ đau đớn. Bị hai con cắn không thể chết nhanh hơn mà khả năng sống sẽ được kéo dài; nhưng đau đớn sẽ được nâng lên theo cấp số nhân. Đó chính là thứ độc đáng sợ nhất, nó hợp với câu nói : “Sống không bằng chết.”
Có thể Bạch Xà vẫn còn mông lung không biết vì sao Huyết Xà lại làm thế nhưng anh – Hắc Xà thì rõ hơn ai hết. Bởi, Độc Xà không chỉ đang muốn ám sát anh mà tuy vô tình nhưng lại làm thương Bạch Xà. Mà với tình yêu của Huyết Xà hiện tại, thì dù Bạch Xà chỉ bị một vết thương nhỏ thôi thì người đó cũng sẽ chết chứ huống hồ những giọt máu theo thanh kiếm chảy xuống kia là của Bạch Xà. Có thể Độc Xà giống Bạch Xà thật nhưng đấy chỉ càng là lý do để Huyết Xà giết cô hơn thôi. Bởi lẽ, Huyết Xà ghét những thứ giống mà lại không phải thứ mà anh yêu thương. Huyết Xà khi yêu chính là không cần tới tính mạng nhưng muốn giết ai chính là sẽ tàn độc nhất. Những cách thức giết người mà Huyết Xà đã từng làm còn kinh khủng hơn những gì mà Vương Xà đã làm trước kia…
Huyết Xà quay lại nhìn Bạch Xà. Ánh mắt anh mang tổn thương cùng sự khó hiểu nhìn thẳng vào đôi mắt vẫn còn ướt nước của cô. Ánh mắt đó, đen, sâu thẳm và hun hút như đáy vực không có đường sống và lối thoát kia khiến cho Bạch Xà sững sờ. Nhịp tim cô lúc đó gần như ngừng đập vì bị nó nuốt chửng. Lúc đấy, kiếm trong tay Độc Xà rơi xuống, tuột khỏi tay Bạch Xà. Độc Xà quỳ sụp xuống, tay ôm lấy gương mặt đang tái dần đi của mình, cô nấc lên từng tiếng nghẹn ngào:
_ Mau…. Mau cứu anh ấy… !!!
Đúng lúc đó, Hắc Xà ngã xuống đất, mồ hôi lấm tấm trên gương mặt tái nhơt của anh. Dường như anh đang bị thứ gì đó dằn vặt cả thân mình nên mồ hôi mới đổ nhiều đến mức đó; và có lẽ nó cũng đau đớn lắm. Thực chất, bảo vệ Bạch Xà chỉ là cái cớ mà thôi mà hơn ai hết anh hiểu Độc Xà sẽ không bao giờ giết Bạch Xà – cô em gái song sinh cũng là người yêu duy nhất và cuối cùng của mình cả. Ngược lại, người Độc Xà nhắm đến chính là anh – Hắc Xà để cứu Bạch Xà ra mà thôi. Hắc Xà ngay từ khi cho Bạch Xà uống ly rượu kia đã nhận ra rằng Độc Xà đang ở đây cũng như Bạch Xà nhận ra sự hiện hữu của người chị song sinh của mình khi uống cạn ly rượu đó.
Hắc Xà – anh là một con rắn nham hiểm khi đã qua mặt tất cả kể cả Bạch Xà và đặc biệt là Huyết Xà. Mọi thứ dường như đúng dự liệu của anh đã sắp đặt từ lâu lắm rồi, cho dù nó có diễn ra sớm hơn dự kiến. Anh chấp nhận chọn cái chết, lấy máu mình rửa trôi đi những hận thù của người con gái mà anh yêu trọn đời trọn kiếp. Vốn dĩ mạng này của anh đã trả cho cô ở bảy năm về trước chứ không phải đợi tới bây giờ. Anh có khả năng nhận ra độc và kể cả trúng độc thì cũng không ảnh hưởng tới bản thân mình nhiều nhưng anh lại không thể tránh được độc cũng như nhận ra độc của Độc Xà chế ra. Có lẽ, cái này bắt nguồn bởi câu nói của những ngày đầu tiên khi cô – người con gái anh yêu trở thành Độc Xà:
“ Anh sẽ chết chỉ cần em muốn !”
Có những tình yêu đẹp khiến người ta ngưỡng mộ và ước ao, ghen tỵ và đố kỵ nhưng cũng có những tình yêu khiến người ta phải thươn