Yêu Tinh Cà Rốt

Yêu Tinh Cà Rốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325434

Bình chọn: 8.5.00/10/543 lượt.

n đường.

Cuối cùng, trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp
nạn, còn khổ sở hơn cả Đường Tăng sang Tây Trúc thỉnh kinh, cuối cùng
tôi cũng được nhìn thấy ánh mặt trời. Chỉ tiếc là lúc từ ba lô nhảy ra,
ánh sáng chói mắt khiến tôi không mở mắt ra nổi, chỉ có thể he hé mắt dể nhìn xung quanh.

Hình như đã đến nhà ăn của trường, bên cạnh có
mấy nhân viên phục vụ õng à õng ẹo mang menu quay đi. Tôi dần dần thích
nghi với ánh sáng ở đây, lúc này mới mở được mắt bình thường, ánh mắt
lại quay về với Hạ Thụ. Thấy anh ta cũng đang nhìn tôi vẻ thăm dò, trong mắt như có vẻ gì đó suy nghĩ.

- Này, vẫn chưa chết chứ? - Hạ Thụ chạm nhẹ lên người tôi, hỏi.

- Anh! Anh cố ý phải không! - Tôi hất mạnh cái đầu thiếu dưỡng khí, cáo buộc anh ta.

- Tôi cố ý thì sao? Ai bảo cô ngốc thế, lúc nào cũng gây phiền phức cho
tôi, tôi chỉ có thể giấu cô đi, không cho người khác nhìn thấy thôi.

- Anh không được sỉ nhục khả năng chuyên môn của tôi! Tôi là yêu tinh cà
rốt thông minh nhất ở thế giới yêu tinh, sao có thể ngốc được! - Tôi
giận dữ lườm anh ta.

Nhưng tôi càng giận thì hình như anh ta càng vui thì phải, chỉ thấy Hạ Thụ bật cười thành tiếng:

- Ha ha, tôi vừa nảy ra một suy nghĩ, thực ra nuôi một con thú lúc nào cũng có thể bắt nạt được cũng hay đấy chứ.

- Cái gì? Thú cưng? Anh định coi tôi là thú cưng ấy hả? - Tôi đứng lên quát lớn.

Hơn nữa anh ta còn nói là bất cứ lúc nào cũng bắt nạt tôi! Sao tôi lại gặp phải một chủ nhân độc ác như thế này?

- Suỵt, nói nhỏ chút, cô muốn người khác phát hiện ra thân phận của cô
sao? Đồ ruồi ngu ngốc! - Hạ Thụ bịt miệng tôi, tôi lại thấy khó thở.

Đáng ghét quá!

Khi tôi đã sắp ngất đi vì thiếu dưỡng khí thì cuối cùng anh ta cũng buông
tay ra, vẻ mặt rất chi là châm biếm. Tôi nghiến răng hằn học lườm anh ta một cái, sau đó giơ nắm đấm lên, đặt vào miệng, thổi một hơi rồi đấm
mạnh vào người anh ta.

- Tôi phải trả thù vì ban nãy anh đã nhốt tôi trong ba lô!

“Rầm”.

Có ông trời làm chứng, vừa rồi tuyệt đối không phải là âm thanh khi nắm
đấm của tôi đánh lên người anh ta. Bởi vì anh ta chỉ hơi lùi về sau,
nghiêng người một cái, nhẹ nhàng tránh khỏi nắm đấm của tôi. Đúng lúc đó tôi lại đang đứng ở mép bàn, đứng không vững nên rơi xuống ghế, đầu đập mạnh xuống, nổi một cục u.

- Đau quá... - Đau tới mức mắt nổ đom đóm, tôi xuýt xoa kêu đau, giận dữ lườm anh ta, - Anh để tôi đánh một
cái thì đã làm sao? - Tôi vẫy vẫy đôi cánh, bay tới trước mặt anh ta,
nhìn gương mặt khó ưa đó, giơ nắm đấm lên kháng nghị.

- Chẳng sao cả, nhưng tôi không thích. - Anh ta nhướn mày, nở một nụ cười đểu cáng, có chút gì đó như chế giễu. - Cô ngoan ngoãn ngồi trên bàn cho tôi, tôi có chuyện nói với cô.

Bàn...

Tôi cúi đầu nhìn cái khăn
trải bàn sạch sẽ, trong lòng rất băn khoăn. Rõ ràng khi ở nhà còn chê
tôi giẫm lên bàn làm bẩn khăn, sao ở bên ngoài thì lùy tiện như thế?
Chẳng nhẽ bởi vì ở ngoài giẫm bẩn khăn trải bàn của người ta, họ không
cần phải giặt sao?

Tôi nghi hoặc dừng lại trên bàn, ngồi xuống đối diện với Hạ Thụ. Hai tay tôi chống cằm, nheo mắt cười cười nhìn anh ta:

- Có chuyện gì anh nói đi?

- Nể tình cô đã giúp tôi nên sau này cô được sống trong nhà tôi, nhưng
tôi có một số quy định. Nếu cô vi phạm thì lập tức biến ngay.

Ấy, chờ một chút, tôi không nghe nhầm chứ? Anh ta đồng ý cho tôi ở lại? Anh ta thực sự cho tôi ở lại? Tôi như bỗng dưng trúng xổ số hàng trăm triệu đồng, rõ ràng là nên vui, nhưng lại vì quá không thật mà tưởng là mình
nghe nhầm.

- Sao hả? Cô thay đổi ý định rồi, không ở lại nữa hả? - Hạ Thụ tỏ ra không hài lòng với phản ứng của tôi.

- Tất nhiên là không! Tôi vui lắm, vui quá đi chứ. Hu hu, cuối cùng anh
cũng bị tôi làm cho cảm động rồi. Tôi biết mà, trên đời này không có
chuyện gì mà Hựu Diệp không làm được. - Tôi chìm đắm trong thế giới thỏa mãn của mình.

- Đồ ruồi ngu ngốc, cô đừng có mừng quá sớm! Tôi
nói rồi, cô buộc phải tuân thủ một số quy định của tôi, nếu không tôi
vẫn sẽ đuổi cô ra ngoài. - Hạ Thụ lườm tôi một cái, rồi lắc lắc ngón tay trước mặt tôi.

- Anh nói đi, tôi chắc chắn sẽ tuân thủ mọi quy
định! - Tôi gật đầu, trong lòng vẫn còn cảnh giác, hoài nghi nhìn anh
ta, thấy trên mặt anh ta không có vẻ gì giảo hoạt mới yên tâm lại.

- Điều thứ nhất, sau này khi tôi đi học, cô không được tùy ý rời khỏi
nhà, nếu không tôi sẽ bán cô vào rạp xiếc cho người ta tới tham quan! -
Trên mặt anh ta lại xuất hiện ánh mắt cảnh cáo.

- Chuyện đó... -
Trước lời cảnh cáo của anh ta, tôi chỉ hít một hơi dài, sau đó mỉm cười
ngốc nghếch chỉ vào anh ta. - Hạ Thụ, nơi để người ta tham quan không
phải là rạp xiếc mà là sở thú.

- Khi tôi đang nói thì không được
xen ngang! - Bị tôi vạch ra điểm yếu, mặt Hạ Thụ đỏ bừng, anh vội vàng
uy hiếp tôi để che giấu sự bối rối của mình.

- Được rồi. Nhưng
tiền đềlà sau khi anh đã nói câu “xong”, nếu


XtGem Forum catalog