ì với Thụy Huệ? Có phải là anh vẫn còn thích cô ấy
không? Tôi chỉ hy vọng anh có một lựa chọn chính xác, đừng để có gì nuối tiếc. - Tôi hét lên với cái lưng của anh.
Anh lại muốn co mình
trong lớp vỏ bảo vệ của anh, dùng tấm lưng lạnh lùng để ngăn tôi lại
gần. Nhưng lần này tôi sẽ không sợ hãi nữa, tôi nhất định phải cứu anh
ra khỏi lớp vỏ bảo vệ lạnh lẽo ấy, nếu không thì chắc chắn anh sẽ phải
hối hận cả đời!
Nghe lời tôi nói, Hạ Thụ mím chặt môi, quay đầu
ra nhìn cảnh sắc bên ngoài, ánh mắt lặng lẽ. Bàn tay anh tựa lên lan
can, dường như đang muốn mượn cái lan can để chống đỡ cả thân hình mình, sắc mặt dần dần trở nên nhợt nhạt.
Anh đứng nghiêng về phía tôi, một hồi lâu sau mới thở dài:
- Tôi với Thụy Huệ từ nhỏ tới lớn đã là bạn thân, mọi người xung quanh
đều cho rằng bọn tôi đương nhiên sẽ thành người yêu của nhau. Hai chúng
tôi dường như cũng chịu ảnh hưởng bởi mọi người, âm thầm thích nhau.
Nhưng vì hai nhà chúng tôi là đối thủ cạnh tranh lâu năm trên thương
trường nên mọi người đều phản đối chúng tôi yêu nhau, bởi vậy chúng tôi
chưa bao giờ tỏ tình cả.
- Thế thì đã sao? Hạ Thụ, tôi cảm thấy
anh không phải là người vì sự ngăn cản của gia đình mà từ bỏ tình yêu
của mình. - Tôi đi tới trước mặt anh, chân thành nói.
Hạ Thụ lắc đầu:
- Tôi không biết. Tôi tưởng rằng chúng tôi sẽ luôn duy trì mối quan hệ
như thế này, cho tới một năm trước, cô ấy chuẩn bị ra nước ngoài. Buổi
tối trước khi đi, tôi hẹn cô ấy ra công viên gặp nhau, vốn định là sẽ tỏ tình với cô ấy, nhưng cô ấy lại không tới. Tôi chờ cô ấy một buổi tối
mới phát hiện ra rằng mình không buồn như mình tưởng. Sau đó tôi luôn
nghi ngờ, vì sao cô ấy không tới như lời hẹn mà tôi lại không mấy đau
lòng? Cho tới lần này cô ấy quay về tôi mới phát hiện ra, tôi còn chẳng
có dũng khí để gặp mặt cô ấy. Có thể nguyên nhân gia đình chỉ là một cái cớ, chúng tôi không tỏ tình với nhau là vì tình cảm này vẫn chưa đủ sâu sắc.
Không đúng, Hạ Thụ thích Thụy Huệ mà, tại sao lại cảm thấy
tình cảm chưa đủ sâu sắc? Chắc chắn là vì pháp thuật của Mễ Liệt đã
phong tỏa tình cảm của Hạ Thụ với Thụy Huệ, thế nên giờ anh mới hoang
mang như thế.
Nghĩ vậy, tôi kiên định ngẩng đầu lên, nói lớn với Hạ Thụ như thể đang tuyên thệ:
- Hạ Thụ, anh không muốn gặp cô ấy không phải vì tình cảm không đủ sâu
sắc mà vì sự yếu đuối của anh! Chính sự yếu đuối của anh đã khiến anh từ bỏ mọi thứ, thậm chí là tình cảm. Bởi vì anh sợ bị tổn thương nên mới
đóng kín trái tim mình. Bây giờ anh nên cố gắng cứu vãn mọi thứ mà anh
đã bỏ lỡ, hãy kéo Thụy Huệ về!
- Không, cô không hiểu đâu. Tình
cảm của con người phức tạp lắm, không đơn giản như cô nghĩ đâu. Cô khổng hiểu cảm nhận của tôi lúc này đâu. - Hạ Thụ bất lực nhìn tôi, trong ánh mắt là nỗi đau vô bờ.
- Tôi hiểu chứ, Hạ Thụ, tôi hiểu thật mà. - Tôi không thích nghe anh nói thế, hình như nó kéo dài khoảng cách giữa
tôi và anh ra thật xa, thật xa.
- Chuyện này tôi sẽ suy nghĩ kỹ
càng, cô đừng lo nữa. - Hạ Thụ không cảm nhận được sự bất an của tôi,
anh xoa đầu tôi an ủi rồi quay người đi vào trong.
- Chờ chút. -
Tôi kéo anh lại. - Có thể tôi không hiểu tình cảm của con người, nhưng
tôi hiểu, nếu ngày mai anh không đi gặp Thụy Huệ thì nỗi tiếc nuối này
mãi mãi sẽ ở lại trong tim anh.
Câu nói này là Thụy Huệ nói, tôi đã không thể khuyên được anh, vậy thì câu nói của Thụy Huệ có thể sẽ khiến anh đổi ý.
Quả nhiên, khi nghe thấy câu nói này, anh hơi run một chút, dường như rất
xúc động. Tôi bất giác cảm thấy tự ti, tôi nói bao nhiêu câu mà chẳng
nhẽ không bằng một câu của Thụy Huệ sao?
- Chuyện này... Tôi nghĩ xong rồi sẽ nói cho cô biết. - Hạ Thụ im lặng rất lâu, cuối cùng mở
miệng nói, nhưng vẫn không cho tôi một đáp án khẳng định.
Tôi chỉ đành buồn bã gật đầu.
Tôi nhìn gương mặt bị gió lạnh nhợt nhạt của anh, trong lòng thấy đau nhói, giống như một cơn gió thổi qua mặt hồ yên tĩnh, gợn lên những cơn sóng
lăn tăn.
Hôm sau, tôi tỉnh dậy và ngồi trong phòng khách từ sáng sớm, nhìn chằm chằm vào cửa phòng Hạ Thụ. Tôi căng thẳng tới mức quên cả thở, chỉ muốn anh
có thể lập tức đi ra khỏi cánh cửa đó, nói với tôi đáp án và lựa chọn
của anh.
Cho tới khi chiếc đồng hồ treo tường chỉ đúng 9 giờ sáng thì cửa phòng Hạ Thụ mới có chút động tĩnh. Cùng với tiếng cửa mở khe
khẽ, gương mặt trầm buồn của Hạ Thụ cũng xuất hiện trước mắt tôi. Hai
mắt anh thâm quầng lên.
Nhìn thấy anh như thế, trong lòng tôi
thấy có chút bất an. Ánh mắt cụp xuống, chạm ngay phải cái điện thoại
trên tay anh. Bàn tay anh nắm chặt điện Ihoại, một tay ấn vào cái phím
màu xanh, màn hình điện thoại vẫn sáng, tôi loáng thoáng nhìn thấy trên
đó có một hàng số, nhưng chưa hề gọi đi.
- Hạ Thụ. - Thấy anh
chưa bao giờ có vẻ thất thần như thế, tôi gọi khẽ, đi tới bên cạnh anh
rồi ngồi xuống, một bàn tay đặt lên tay anh, hy vọng có thể truyền cho
anh chút hơi ấm.
Bàn lay anh lạnh buốt, cho dù