ại hiệu, gọi là “Tam Canh”.
Lão bản của Tích Dạ lâu là một nữ nhân mắt phượng mày ngài cực kỳ xinh đẹp, thân hình uyển chuyển mềm mại, mồm miệng ngọt ngào như mật, tên là “Cúc Yên”. Nàng ta người đất Tô châu, cũng đã tỏ việc đời, làm ăn có cung cách riêng của mình. Biết nơi này là chỗ đường thủy đường bộ giao thoa, khách khức hỗn tạp nên các tiết mục của Tích Dạ lâu năm nào cũng thay đổi, màu mè đa dạng để thỏa thói tìm thứ mới lạ của mọi người.
Mọi người truyền nhau rằng Tam Canh không phải người bản địa. Bởi vì xuất thân của nàng là ca kỹ trong cung nên nói tiếng quan thoại chính thống. Còn như vì sao ca kỹ trong cung lại lưu lạc tới nơi thôn dã này thì chẳng ai biết, mà những vị khách thực sự được hưởng thụ sự chiêu đãi của vị cung kỹ này cũng vẻn vẹn có vài người. Đầu tiên, giá một lần là một trăm lượng đã đủ dọa những kẻ bần cùng chạy mất dạng. Thứ đến, trước cửa của nàng có một khung hình chữ nhật cao bằng đầu người, dùng để đo chiều cao kích thước của người tới. Yêu cầu của nàng rất hà khắc, thường quy định, đầu và hai vai không khít với cạnh của khung vuông thì xin thứ lỗi không tiếp. Độ rộng của vai vượt hơn trong khoảng hai thốn, chiều cao vượt không quá ba thốn thì còn có thể du di. Nếu còn vượt hơn nữa cũng xin quay về cho. Người có khả năng bỏ ra một trăm lượng bạc lại khớp được với tiêu chuẩn này, mười người thì cũng rụng mất chín. Cuối cùng, nàng không thích những kẻ thô lỗ, mỗi một vị khách tới đều phải bốc thăm đáp thơ. Bốc câu trên thì phải đối bằng câu dưới, bốc câu dưới thì phải đối bằng câu trên đáp được chính xác mới có thể tiến vào. Mà thơ trong ống trúc phần lớn là hiếm gặp, những kẻ phải vò đầu bứt tai, há miệng líu lưỡi có cả đống. Tính tới tính lui, trong một tháng, cũng khó có nổi một người số đỏ đến thế.
“Người mà huynh muốn đệ tới gặp, chính là vị Dạ Nữ Tam Canh này?”, Đường Tiềm nhíu chặt mày, “Trước giờ huynh vẫn là người đọc sách có quy củ, từ bao giờ lại biến thành hoang đường thế này?”.
“Đừng có nói chuyện cụt hứng, ta chính là đang mang cơ hội của mình chuyền cho đệ. Nếu không phải là bọn ta thân hình giống nhau, ta cũng đã đặt trước một trăm lượng rồi, đệ có muốn đêm nay gặp nàng cũng không có cửa đâu”, sợ có kẻ nhìn thấy, dọc đường Đường Tầm chỉ một mực dẫn hắn len vào ngõ nhỏ, “Mà kể cả như thế cũng phải xem vận khí bốc thăm của đệ.”
“Huynh bốc được thăm gì?”, Đường Tiềm hỏi.
“Sơn ngoại thanh sơn lâu ngoại lâu.”
“Đây cũng gọi là hiếm gặp?”
“Lúc ta bốc được thăm này, đến cả đứa nha đầu giữ cửa cũng nói đây đúng là thăm tốt trăm năm khó gặp. Trời đất chứng giám, ta đã đem cơ hội tốt thế này chuyển cho đệ. Nếu đệ mà không biết quý trọng thời gian một đêm này, đệ sẽ không xong với ta đâu.”
“Đợi đệ về nhà mách với Tứ thúc để xem là ai không xong với huynh. Trước lúc đi thím Tư còn dặn đệ phải trông chừng huynh cho tốt”, hắn cố tình nghiêm túc nói.
“Ta muốn chính là huynh đệ mình cùng đi. Có chết cũng phải thành quỷ vui vẻ”, Đường Tầm lầm bầm nói.
Tiểu lâu đó có hai tầng, cũng không cao lắm. Hắn có thể nghe thấy tiếng giày của mình đạp trên sàn nhà bình bình. Vết thương chưa lành, hắn đi lại khập khiễng. Trận chiến ngày mai, hắn đã chẳng còn hy vọng gì, cho nên bộ dạng cứ như kẻ sắp chết đến nơi, chỉ mong mỏi hưởng thụ những khoái lạc sắp tới.
Đến trước cửa, vén rèm đi vào, hắn nghe thấy giọng nói mềm mại của một thiếu nữ hỏi: “Là Trương công tử?”.
Hắn có chút lo lắng, gật đầu… Để tránh bị chú ý, Đường Tầm đã báo một cái tên giả cho nên hắn cũng chỉ đành theo họ Trương thôi.
“Công tử đã giao ngân lượng chưa?”
“Ừm… Huynh đệ của ta đã thay ta giao rồi.”
“Có giấy thu tiền không?”
Hắn rút ra một tờ giấy đưa tới.
“Xem ra công tử và vị huynh đệ ấy thể hình giống nhau, có lẽ em sẽ phải thử lại một lượt, công tử không phiền chứ?”
“Không phiền, xin cứ tự nhiên.”
Một cánh tay mềm mại dẫn hắn tới bên cửa, hắn cảm thấy có một thanh gỗ ngang chắn trước mũi mình.
Thiếu nữ kia nói: “May quá, chỉ vượt ba thốn thôi.”
Tiếp đến hắn nghe thấy tiếng lạo xạo của ống trúc, thiếu nữ nói: “Xin bốc một lá.”
Hắn tùy tiện rút ra một lá, bên trên có khắc một hàng chữ, lấy tay nhẹ vuốt lên trên một lượt rồi nói: “ ‘Mục tống quy vân phi’, câu trên hẳn là ‘Ưu tùy lạc hoa tán’ chăng?”
Cô gái bật cười ha ha, ghé sát đầu tới bên hắn ranh ma nói: “Thì ra công tử không chỉ rất đẹp trai, mà còn râ