ói thế nhưng có ai nghe đâu. Lão đại còn nói nhân thủ của Vân Mộng cốc hữu hạn, không đáng phải sợ. Hắn thật sự lo lắng chính là về người của Long gia.”
“Người của Long gia cũng tới rồi sao?”
“Tới lâu rồi.”
Chương 3: Vị khách lúc khuya
Cách cuộc chiến chỉ còn hai ngày, chẳng ai tới làm phiền hắn.
Sáng sớm, Đường Tầm và hắn đi tới Phi Diên cốc một chuyến để làm quen với địa thế.
Trong đầm lầy tỏa ra một thứ mùi vị hỗn tạp của đỗ quyên, me, rong rêu, lau sậy rồi cả mùi lưu huỳnh, đá vôi, mùi rễ cỏ. Đường Tiềm dễ dàng phân biệt nó với khoảng rừng tùng đằng sau chiến trường.
“Kinh hữu Vân Mộng, tê hủy mi lộc mãn chi[1'>. Năm đó Sở Tuyên Vương từng đi săn bắn suốt một dải này, nghe nói xe ngựa tới nghìn cỗ, cờ xí rợp trời. Khói lửa đồng hoang nghi ngút như mây, tiếng hổ rống vang như sấm”, Đường Tầm vốn mau miệng, lập tức liên miên bất tuyệt giới thiệu, “Nghìn năm sau, địa hình nơi này càng thêm trũng xuống, đầm lầy khắp nơi, nghe nói nếu không phải là cao thủ khinh công, rất khó để đi qua”.
[1'> Đất Kinh có Vân Mộng, nơi ấy đầy ắp tê giác với hươu nai. Trích sách Mặc Tử.
Đường Tiềm gật đầu.
Từ mà Đường Tầm rất thích dùng chính là “nghe nói”. Võ công hắn không tệ nhưng từ trước tới giờ chưa từng tham gia trận quyết đấu nào. Mỗi dịp náo nhiệt hắn đều có mặt nhưng tới khi thật sự bắt đầu thì lại chẳng thấy đâu nữa. Hắn đọc sách cũng không ít nhưng chẳng nhớ nổi tên sách, cũng chẳng nhớ được xuất xứ của điển cố. Phụ thân hắn, Đường Ẩn Tăng là chú ruột của Đường Tiềm, Đường Tiềm vẫn luôn cho rằng, cái tên này phải dành cho Đường Tầm mới đúng. Chính là vì cho dù đã thêm hai chữ “nghe nói” thì những lời tiếp sau rõ ràng đều không đủ độ tin cậy.
Cho nên, mọi người đều biết võ công của Đường Tầm không dở nhưng không biết hay ở chỗ nào; đều biết hắn có học vấn nhưng cũng chẳng rõ điểm nào nên phục hắn.
Đường Tiềm cho rằng, nếu hắn có thể ít nói hai chữ “nghe nói” đi thì tình hình sẽ tốt hơn rất nhiều. Có điều, kiến nghị này ôm ấp trong lòng đã mười mấy năm nhưng cũng chưa từng nhắc tới với hắn. Đường Tiềm là kẻ mù, cho nên không thể “nhìn” ai không thuận mắt. Hắn cũng không giỏi giáo huấn người khác, cũng không đủ kiên nhẫn nghe người khác giảng giải dông dài. Nhưng kiến nghị của Đường Tầm hắn thường nhớ kỹ. Ví dụ như Đường Tầm nói, nam nhân ít nhất cũng phải học thuộc lòng một nghìn bài Đường thi thì mới có thể hấp dẫn được nữ nhân. Thế là hắn học thuộc lòng ba nghìn bài nhưng chưa từng có dịp dùng tới dù chỉ là một lần.
“Đệ vốn cho rằng người xưa nhắc tới Vân Mộng là chỉ một dải Động Đình. Không phải trong sách có nói ‘Khí chưng Vân Mộng trạch, Ba hám Nhạc Dương thành’[2'> sao?”
[2'> Hai câu trong bài Vọng Động Đình hồ tặng Trương thừa tướng của Mạnh Hạo Nhiên (689 – 740). Nghĩa là: Khi ôm đầm Vân Mộng. Sóng lay thành Nhạc Dương.
“Đấy là đầm nam, nơi đây là đầm bắc. Nghe nói trong vòng tám, chín trăm dặm quanh đây ban đầu vốn cũng là một cái hồ lớn mênh mông khói sóng, hiện giờ đang dần khô cạn đi”, ngừng lại một chút, Đường Tầm chán nản cười một tiếng, kết thúc cuộc nghiên cứu, “Mục đích chúng ta tới đây hình như không phải để dạo chơi ngắm cảnh. Ta mang theo một ít hương với tiền giấy, có lẽ bọn ta nên tới mộ của các vị đao khách bái tế một phen”.
“Từ lúc nào huynh bỗng biến thành người tin thần sợ quỷ thế?”
“Ta không muốn đệ chết dưới đao của Tiểu Phó.”
Mộ địa nằm sau khu rừng tùng. Đang là sáng sớm sương hãy còn giăng mỏng, gió khẽ động, mấy giọt sương đọng trên cây tùng nhỏ xuống vai hắn.
Đến rừng tùng, bọn họ nghe thấy có tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếp đến phát hiện ra bên cạnh mộ phần của Hàn Duẫn có một thanh niên áo đen đang đứng cúi đầu yên lặng trong sương.
Người đó thân hình không cao lớn, trên lưng có đeo một thanh đao màu đen. Thanh đao cán đen, tua cũng màu đen, đen giống hệt như màu mắt hắn.
Tay hắn trước sau luôn đặt trên cán đao, bộ dạng tựa như có thể rút đao bất cứ lúc nào.
Khói hương màu xanh bốc lên trong làn sương ẩm ướt đang ngấm dần xuống, trên không trung hãy còn vài tờ tiền giấy phiêu phất.
Đường Tầm vừa định mở miệng, Đường Tiềm đã lên tiếng: “Tiểu Phó?”.
Người áo đen ngẩng đầu, lãnh đạm nhìn hắn một cái, đáp: “Đúng”.
… Giọng của hắn xa xôi mà lạ lùng, âm điệu rất khác người trung nguyên.
Xem ra hắn không hề muốn bị người khác làm phiền, hai người bọn họ biết ý định rời đi.
Mới đi được hai bước, Tiểu Phó đột nhiên quay người lại hỏi: “Ngươi chính là Đường Tiềm?”.
“Là ta.”
“Ngươi không nhìn thấy đao của ta?”
“Không nhìn thấy.”
“Ta nhìn được đao của ngươi cho nên cũng hy vọng ngươi biết được đao của ta ra sao”, nói rồi cởi đao xuống đưa tới.
Đường Tiềm hiểu ý của hắn. Đối với một đao khách mà nói, từ chất lượng, độ dày mỏng, ngắn dài, nặng nhẹ, vết khắc trên mặt đao, độ cong của đao cho tới hình dáng cán đao, thủ pháp cầm đao đều có thể nói lên thói quen và những chi tiết trong việc dùng đao của chủ nhân thanh đao.
Bất kỳ kẻ dùn