XtGem Forum catalog
12 chòm sao và khoảng thời gian cấp ba vui vẻ

12 chòm sao và khoảng thời gian cấp ba vui vẻ

Tác giả: Evangel_Flowan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326571

Bình chọn: 8.00/10/657 lượt.

c một tý rồi tiến lại cả hai.

“Mày lau nhà cho sạch rồi mới được nói chuyện nghe chưa.” Bà cô lúc nãy một tay chống hông, một tay chỉ vào người Bảo Bình.

“Vâng…”

Nói rồi, bà ta hứ một cái quay đi mất.

“Ai vậy? Cô làm người giúp việc cho nhà này à?” Xữ Nữ thắc mắc hỏi, Song Tử cũng gật đầu phụ hoạ.

“Không… Thật ra thì bà ấy là dì của tôi.” Bảo Bình nhỏ giọng, cười gượng.

“Dì sao?”

“Uhm… Hai người ngồi đi. Thật ra chuyện cũng không có gì. Chả là… mẹ tôi sau khi sinh tôi xong thì đã đi Mỹ định cư. Vì dòng họ nói tôi là con lai, không thích nên đối xử vậy đó. Mặc kệ đi, tôi quen rồi.”

“Thật quá đáng mà!” Song Tử đập bàn đứng dậy.

“Bình tĩnh đi, ngồi xuống!” Xử Nữ nghiêm giọng kéo tay Song Tử làm cô nàng giật mình, không dám lên tiếng. Gì chứ Song Tử nàng đây sợ nhất là bị con trai la nha~

“Không sao đâu! Ha ha! Hoàn cảnh em cũng không đến nỗi nào đâu!” Bảo Bình cười lớn. “Hàng tháng ba mẹ vẫn gửi tiền học phí và sinh hoạt về cho em mà. Đáng lẽ em có thể ra ở riêng. Nhưng căn nhà này là do chính mẹ thiết kế nên… em không nỡ bỏ.”

“Cinderaqua, nếu không chịu được thì cứ dọn đi, tôi chắc mẹ cô cũng chẳng vui vẻ gì khi con gái mình bị ngược đãi như vậy đâu.” Xử Nữ lắc đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn cô.

“Cảm ơn, nhưng… cậu đang gọi tôi bằng cái tên gì vậy hả?” Bảo Bình chu môi, không khách khí chống hông đứng dậy.

“Cô lại thấy nó khá hợp với em đó Bảo Bối.”

“Hai người… thôi sao cũng được.” Bảo Bình cười cười, lại ngồi xuống ghế. “Tối rồi, để tôi đưa hai người ra cửa, nếu không lại nghe bà ta cằn nhằn, mệt lắm.”

Bảo Bình chun mũi, đoạn cùng Song Tử và Xử Nữ ba người tiến ra ngoài sân.

“Bye nha Bảo Bối!” Song Tử vẫy vẫy tay, bước đi trước.

Xử Nữ suy nghĩ một hồi, đoạn ghé sát vào tai cô, lười nhác cất giọng: “Đến nhà tôi cũng không tồi đâu, Cinderaqua.” rồi quay người đi mất.

Còn cô nàng Bảo Bảo của chúng ta a~ ngại ngùng đứng mãi ở cổng rồi mới chịu vào nhà.

CHƯƠNG 8

Căn nhà cuối cùng: Ma Kết.

Reng… Reng…

“Alo, ừ biết rồi. Sao em không… Ừ ừ, anh về liền.” Xử Nữ tắt điện thoại, quay sang nhìn Song Tử. “Chỉ còn căn nhà này thôi, cô ráng vào một mình nhé. Em có việc bận về trước. Chào.”

“Ờ… Em cứ… Bye…”

Song Tử nói nhanh, nhưng lại thật chẳng bằng tốc độ chạy của anh chàng. Cô mỉm cười lắc đầu, quay người đứng thẳng trước cánh cửa bằng gỗ đã mục ấy. Căn nhà Ma Kết quả là rất tồi tàn, cô có cảm giác, chỉ cần chạm nhẹ là có thể làm cho nó đổ ầm xuống. Tường nhà được làm bằng gỗ không chắc chắn, lại có những kẽ hở giữa các thanh gỗ nên khi ở ngoài có thể dễ dàng nhìn vào bên trong. Song Tử cô thầm nghĩ, không biết lúc thay đồ hay đi vệ sinh thì sao nhỉ?

“Mẹ à…”

Có tiếng nói chuyện bên trong!

Song Tử mở hé cửa ra, nín thở quan sát. Cô cũng rất rất muốn biết xem mẹ anh chàng là người như thế nào.

“Lâu rồi con chưa mua trái cây cho mẹ nhỉ.”

Cậu ta đang nói chuyện với một tấm hình sao? Không lẽ…

“Cũng đã gần năm năm kể từ ngày mẹ đi rồi. Nhưng mẹ đừng lo, con vẫn sống tốt, vẫn là Hội trưởng, điểm số vẫn cao nhất trường.”

Ma Kết đứng trước một cái tủ gỗ lớn, bên trên là tấm hình của một người phụ nữ nhưng xa quá Song Tử nhìn không rõ.

“Mẹ, con xin lỗi vì không chăm sóc nhà cửa được. Vì mẹ thấy đó, con cũng phải đi làm mà, nhưng con cũng sẽ cố. Nếu như mẹ có linh thiêng…” Một giọt nước mắt hiếm hoi chảy xuống trên gương mặt Ma Kết. Cậu đang khóc sao? “… Nếu như mẹ có linh thiêng, mẹ có thể cho con biết ba là ai được không?”

“Hức… Hức…”

Nghe tiếng nấc, Ma Kết vội xoay đầu lại. Song Tử? Sao cô ta lại ở đây?

“Hức…” Song Tử đưa tay lên che miệng lại, cứ thế mà đứng ở cửa bù lu bù loa.

“Song Tử! Tôi không cần cô thương hại!” Ma Kết nhanh chóng tiến đến phía cô, ép cô sát vào tường, một tay chống lên bức vách phía sau. Mắt cậu hằn lên tia máu, cậu không muốn bị người ta nhìn bằng ánh mắt đó, nó làm cậu có cảm giác như mình thật nhỏ bé, thật vô dụng.

“Hức… Ma Kết… Cô không biết là mẹ em… Cô xin lỗi! Oa oa oa!!!”

Bị doạ, Song Tử khóc càng lúc càng lớn, nước mắt nước mũi hoà lại trông rất mắc cười. Ma Kết nhíu mày, né người ra một chút. Anh từng được thương hại, nhưng cái kiểu khóc lóc thảm thiết như thế này thì lần đầu mới thấy. Quả thật là không thể tưởng tượng nổi!

“Kết Kết à… Cô rất khâm phục em, thật đó.” Song Tử đưa tay nắm chặt lấy tay Ma Kết khiến anh chàng có đôi chút bất ngờ. “Nếu là cô, chắc chắn cô sẽ không thể mạnh mẽ được như em đâu, híc híc…”

Song Tử dụi mắt, càng dụi nước càng lem ra ngoài. Ma Kết không nhịn nổi lúc này mới bật cười, còn cái người đương sự kia thì lại ngây ngốc chẳng hiểu vì sao cậu lại cười. Chẳng lẽ cô nói gì sai sao?

“Nếu không cố gắng, tôi biết làm gì bây giờ? Chỉ có cố gắng học thì mẹ tôi mới vui lòng.” Ma Kết lưng đối diện với cô, khẽ thở dài.

“……………”

“Song Tử, cô làm cái quái gì vậy?”

“Ơ…?!”

Trong vô thức, Song Tử khẽ đưa bàn tay lên cao, vuốt vuốt lấy mái tóc của Ma Kết, miệng cười nhẹ, ánh mắt hiền từ chăm chú nhìn cậu. Bị gọi tên, cô giật thót lên một cái, lại dùng ánh mắt ngây thơ nhìn thẳng vào đôi mắt cậu.

Ô hay! Thì ra mắt cậu lại đẹp như thế, tr