XtGem Forum catalog
12 chòm sao và khoảng thời gian cấp ba vui vẻ

12 chòm sao và khoảng thời gian cấp ba vui vẻ

Tác giả: Evangel_Flowan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326651

Bình chọn: 7.00/10/665 lượt.

“Muốn thì đi xin con nuôi ấy! Ít nhất anh cũng phải đợi tới chín tháng mười ngày nữa chứ! Oa oa~ anh ăn hiếp em!”

“……………”

Bảo Bình nhíu mày khi Xử Nữ hung hăng nằm lên người cô, hung hăng cắn lấy môi cô. Cô không muốn có con bây giờ a~ Nghe nói sinh con đau lắm!

Nhưng Bảo Bình thật sự không ngờ rằng, sau cái lần này, cô thật sự có thai, mà kinh khủng hơn đó lại chính là song thai! Đau chết cô a~ cái tên sắc lang chết bầm này!!!

——————————-

“Bảo Phong! Đứng lại ngay!” Xử Nữ quát lớn, tay cầm cuốn tập đập lên mặt bàn. “Con còn dám chạy? Con có biết cô giáo vừa gọi điện về nói con hôm qua kiểm tra văn chỉ được có 4 điểm thôi không? Con không học bài à?”

“Không phải ba à…” Bảo Phong tay cầm ổ bánh mì cắn một miếng thật lớn. “Ba biết con mà… môn khoa học thì con rất giỏi, còn tiếng việt thì… con ẹ lắm.”

Xử Nữ lấy tay day day thái dương. Thằng bé này… quả thật không di truyền ba mẹ của nó chút nào.

“Mày ngốc quá! Tao đây được tận 9 điểm môn văn cơ!” Xử Linh, cô con gái độc nhất của Xử Nữ lên tiếng.

“Còn con thì sao?” Xử Nữ bực tức quay sang Xử Linh, đưa một cuốn tập cho cô. “Môn khoa học con chỉ được có 3 điểm rưỡi thôi à?”

“Ây ya~” Bảo Phong bật cười. “Màu cũng chẳng hơn gì tao đâu! Ha ha!”

“Bảo Phong! Con là anh lớn phải biết làm gương, lại còn chọc ghẹo em à?” Bảo Bình từ trong bếp bưng ra một dĩa táo thật ngon.

“Mẹ à, như vậy thật không công bằng nha! Bảo Phong nó sinh trước con có 5 giây, vậy mà con lại phải làm em sao?” Xử Linh phụng phịu ôm lấy cánh tay của Bảo Bình.

“Nè nè, trước 5 giây thì cũng là trước, mày đừng có lắm chuyện!”

“Mày mới phải gọi tao là chị đó!”

“Mày mới phải gọi tao là anh đó!”

“Hai đứa thôi ngay!” Xử Nữ day day thái dương lần nữa.

Căn nhà này từ khi nào mà lại ồn ào như vậy? Xử Nữ nhìn Bảo Bình một cái, cô chỉ cười khúc khích. Hai đứa này, nếu nói thông minh thì không phải, mà ngốc thì cũng chẳng đúng.

Phải nói là… chúng nó lai cả ba lẫn mẹ.

——————————

Bảo Phong năm nay đã mười chín tuổi rồi, ừ mà Xử Linh cũng vậy thôi.

Nhưng phải nói là… không có ngày nào mà hai đứa không cãi nhau.

“Xử Linh! Mày mang đôi dép của tao làm gì?”

“Nó rộng hơn dép của tao, với lại, tao thích!” Xử Linh bướng bĩnh chun mũi nhìn Bảo Phong đang tức muốn bốc hoả.

“Này này! Mày mà còn không nghe lời nữa là tao sẽ méc mẹ vụ mày làm rớt chìa khoá nhà xuống cống đó nghen!” Bảo Phong khoanh tay trước ngực, vẻ mặt thách thức nhìn cô bé đang bối rối trước mắt mình.

Xử Linh giật mình một cái, sao mà cậu biết được cơ chứ? Híc… vẫn là châm ngôn kinh điển của cô trong mọi tình huống: thà chịu nhục còn hơn bị chửi.

“Anh Phong a~ Em xin lỗi mà… Từ nay không dám chọc anh nữa đâu…” Xử Linh mở to đôi mắt tròn đen lay láy nhìn vào mắt Bảo Phong, đôi môi bé nhỏ của cô khẽ chu lên trông đáng yêu phải biết.

“Được rồi, được rồi…” Bảo Phong đẩy đầu con bé sang một bên, đoạn đút tay vào túi quần rồi quay lưng đi. “Ngày mai đi theo tao, tao làm thêm một cái chìa khoá nữa cho mày. Đừng cho ba mẹ biết là được.”

“Ha ha! Bảo Phong là số một a!!!”

Xử Linh cười tít mắt, nhanh chóng bám theo cậu nhóc có mái tóc màu đen ngắn đang đi đằng trước. Bảo Phong quay nhanh lại, búng nhẹ vào trán Xử Linh một cái rồi phá lên cười làm cô nhóc la oai oái.

Đấy! Người ta nói đâu bao giờ sai. Thương nhau lắm cắn nhau đau ấy mà…

NGOẠI TRUYỆN: SONG TỬ VÀ MA KẾT

Ừ, đó chính là vào một trời tuyết lạnh lẽo. Song Tử ngồi bên cửa sổ, tay cầm một tách chocolate nóng hổi, mắt hướng về phía xa xăm.

Mùa đông năm nay tuyết rơi khá dày đặc, và đó cũng chính là một trong những lý do chuyến bay từ Mỹ về Việt Nam bị hoãn lại, đợi đến đợt tuyết tan.

Song Tử ngán ngẩm nhìn vào lịch hẹn dày đặc mà hoa cả mắt. Cô sau năm năm học ngành dược, bây giờ đã trở thành một dược sĩ khá nổi tiếng bên Mỹ. Cô sở hữu cho mình một nhà thuốc lớn ở tiểu bang Delaware, còn có cả mười mấy chi nhánh trên toàn nước Mỹ. Đó âu cũng là nhờ sự cố gắng mà Song Tử gầy dựng nên.

Haiz… Đáng lẽ cô đã về Việt Nam từ hai tháng trước, nhưng bỗng dưng chi nhánh bên thành phố Newark bị trục trặc nên phải hoãn lại mọi thứ. Nếu bây giờ cô ở Việt Nam, hẳn là đang quây quần bên ba mẹ hoặc đi chơi cùng với lớp cũ, hay ít nhất là được tám với Thiên Yết hoặc Song Ngư. Nghe nói cả đám con gái mà cô biết đều lập gia đình hết rồi. Ganh tỵ quá đi a~ Thậm chí cô còn chưa gặp được ai nữa…

“Giám đốc, có một người đàn ông gọi đến nói muốn hẹn cô bàn việc làm ăn.” Cậu trợ lý điển trai có máu tóc màu nâu hơi rối gõ cửa ba lần nhưng không có tiếng trả lời bèn nói vọng vào.

“Ai vậy?”

“Anh ta nói là Giám đốc công ty chuyên cung cấp các dược liệu: Capricorn.”

“Bây giờ là 9h tối ngày 31/12 rồi, nói tôi không rảnh.”

“Nhưng…” Cậu ta trông có vẻ bối rối.

“Lát cậu về nhớ kiểm tra các thiết bị và đóng cửa. À, còn một chuyện nữa, đừng có rủ cô bạn gái của cậu đến văn phòng, lần trước cô ta để quên áo lót trên sàn nhà đấy, may là tôi đã xử lý nó trước khi các nhân viên khác vào.”

Song Tử lạnh nhạt buông một câu rồi quay lưng đi mất, để lại cậu trợ lý với khuôn mặt ngố rừng đứng ú a ú ớ. Cô khẽ