Ác Mộng Tình Yêu

Ác Mộng Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326960

Bình chọn: 7.5.00/10/696 lượt.

tôi.

Tôi bỏ mặc hai cô bạn đứng run rẩy ở cuối lớp, tôi ung dung sách cặp rời khỏi lớp.

Đi ra hành lang, xuống cầu thang, ra sân trường, tôi đếm từng bước chân. Tôi muốn ra về, nhưng lại nghĩ sau trường cấp ba Anh Khoa có một khu rừng khá rộng giống như một công viên, nên tôi tò mò muốn ra đó ngắm cảnh và khám phá những điều mới lạ.

Vòng ra khu nhà A, tôi đi ra sau sân trường.

Khu rừng có một cổng gỗ khá dài, được xây dựng giống như một cổng chào. Xung quanh hai bên là những hàng cây được trồng thẳng lối, lá cây xanh tươi, trong không khí ảm đảm của bầu trời, nơi đây khiến cho người khác có cảm giác như đang lạc vào một khu rừng không có người.

Khu rừng do trường Anh Khoa quản lý nên tôi thấy có dấu vết sửa chữa và thay đổi khắp nơi. Cây cối không mọc một cách lung tung giống như những khu rừng nguyên sinh, mà được trồng theo một chủ ý và mục đích riêng. Nơi đây tôi không tìm thấy một bồn hoa nào, nơi đây chỉ có cây rừng.

Đi được một đoạn khá xa, tôi mới tìm thấy hồ nước mà mình muốn tham quan, và thưởng thức.

Hồ nước trong xanh, sóng nước lăn tăn. Tôi nhanh chân đi lại gần.

Từng cành lá liễu đang rũ bóng xuống mặt hồ, mây trời đang soi bóng, những chiếc lá vàng đang chao liệng trong gió.

Tôi hít một hơi thật sâu, buông rơi túi sách trên vai xuống đất, tôi dang hai tay sang hai bên, tôi nhắm mắt rồi lại mở mắt ra. Lúc này, tôi nghĩ mình đã tìm được thiên đường của riêng mình.

Đẹp quá ! Thơ mộng quá ! Lòng tôi tán thưởng mãi không thôi. Tôi đã đi nhiều nơi, từng ngắm nhiều cảnh đẹp. Nhưng chỉ có ở đây, tôi mới thấy tâm hồn mình thanh thảnh, thấy mọi ưu phiền đều tan biến.

Không muốn bỏ lỡ cảnh đẹp hiếm có này, tôi liền ngồi xuống. Mở túi sách, tôi lấy một tờ giấy bìa cứng khổ A4. Cầm bút chì, tôi bắt đầu vừa ngắm cảnh vừa vẽ. Tôi say sưa vẽ đến quên cả thời gian.

Khi đã vẽ xong bản phác thảo, dùng cục tẩy, tôi tẩy đi những nét vẽ thừa. Khi đã có được một bức tranh hoàn hảo, trên môi tôi sung sướng nở một nụ cười.

Tôi hiếm khi cười, mà nếu có cười, tôi cũng chỉ cười nhạt, hay cười lạnh. Tôi không tìm thấy được mỹ vị của cuộc sống, nên cảm giác trong tôi gần như chết.

Khả năng cảm nhận cái đẹp của tôi rất cao, tôi có thể vẽ nên những bức tranh tuyệt tác. Tôi là một họa sĩ tài ba. Chỉ tiếc một điều là tôi lại không muốn đi theo con đường nghệ thuật.

Ngắm nhìn bức tranh một lúc, tôi đút vào túi sách. Kéo khóa, tôi chuẩn bị đi về.

Từ xa, tôi thấy có một con chim bồ câu màu trắng bị thương ở cánh, đang rơi từ trên không trung xuống mặt nước. Con chim cố quẫy đạp nhưng nó không thể cất nổi cánh để bay lên, mà ngày càng chìm sâu xuống.

Tôi vội đứng bật dậy, vứt bỏ cặp kính cận to và màu đen, bỏ mái tóc giả rối bù xù trên đầu, cởi phăng chiếc áo khoác bên ngoài, tôi nhảy xuống nước.

Khả năng bơi của tôi rất cừ nên tôi không sợ bị chết đuối. Tôi muốn bơi ra giữa hồ để cứu con chim bồ câu màu trắng kia.

Con chim bồ câu vì bị rơi xuống nước cách chỗ tôi khá xa nên tôi phải bơi mất một lúc. Khi tôi bơi ra đến nơi, tôi hốt hoảng vì có một đôi tay cũng một túm lấy con chim bồ câu đang cố vùng vẫy ở trên mặt nước.

Tôi mở to mắt nhìn Tên kia.

Mái tóc tên kia màu vàng nhạt, lông mày dài, lông mi dày và đen, đôi mắt có màu xanh của da trời, sống mũi cao, khuôn mặt thon dài, nước da trắng mịn như con gái, đôi môi mỏng màu hồng nhạt.

Nhìn tên kia, cho tôi cảm giác giống như những chiếc gai nhọn của một bông hoa hồng, tuy bông hoa hồng có đẹp, có rực rỡ, có khiến người ta đắm say, nhưng nọc độc do những chiếc gai trên thân cây hoa hồng có thể giết chết người lỡ chạm vào bông hoa ấy.

Tay tôi vừa chạm vào tay tên kia, tôi liền rụt ngay tay lại. Sự xuất hiện đột ngột của tôi cũng khiến tên kia ngạc nhiên không kém.

_Cô là ai ?

Tên kia lên tiếng hỏi. Giọng tên kia rất ngọt và sâu.

Tôi đã nghĩ đúng về tên kia. Tên kia chẳng nhưng có vẻ đẹp của một ma quỷ, ngay cả giọng nói cũng muốn hút mất linh hồn của người khác.

_Tôi là học sinh ở đây.

Thấy tên kia đã chịu buông con chim bồ câu ra, tôi liền nhẹ nhàng ôm lấy nó, tôi trấn an nó.

_Em đừng sợ để chị đưa em về nhà, sau đó chị sẽ chữa lành vết thương cho em.

Tên kia chăm chú nhìn hình ảnh tôi vừa ôm lấy con chim bồ câu, vừa nói chuyện với nó.

_Cô là học sinh mới chuyển đến đây ?

Tôi giật nảy người. Thôi chết ! Tôi đã cho tên này nhìn thấy khuôn mặt và diện mạo thật của mình. Không được ! Tôi phải mau chóng rời khỏi đây.

Ôm chặt con chim bồ câu vào lòng ở trước ngực, tôi định bơi đi.

Tên kia nhanh chóng giữ chặt lấy tay tôi.

_Cô chưa trả lời tôi, sao đã vội muốn bỏ đi ?

Tôi bực mình hét.

_Anh là ai mà có quyền vặn hỏi tôi ? Tôi muốn đi hay ở là do tôi tự quyết định.

_Xem ra cô vẫn chưa biết tôi là ai ?

Tôi mím chặt môi đáp.

_Anh là ai cũng mặc. Tôi không quan tâm. Bây giờ anh có thể buông tay để cho tôi đi được rồi chứ ?

Tên kia nâng cằm tôi lên, sau đó chăm chú quan sát khuôn mặt tôi. Dưới sức nóng do ánh mắt và nụ cười như ác quỷ của Tên kia, mặt tôi dần ửng đỏ, còn trái tim tôi không tự chủ được đã đập thật nhanh.

Do một tay phải cố giữ chặt lấ


XtGem Forum catalog