rời mới thốt lên được một câu.
“Giấu được bao lâu, nhỡ hoàng thượng muốn gặp cách cách…” Tiểu Cát Tử suy nghĩ có phần thấu đáo hơn Tiểu Mai Tử.
“Hôm nay muộn rồi, hoàng thượng chắc không tìm cách cách đâu. Ngày mai trời vừa sáng, mấy người lập tức đi tìm lại lần nữa. Nếu hoàng thượng muốn gặp cách cách thì chúng ta cứ nói cách cách ra ngoài cung rồi.” Tiểu Mai Tử dùng kế hoãn binh.
“Được không đấy?” Đến Tiểu Lam Tử cũng thấy cách này không ổn, “Cách cách mà bình an vô sự thì chẳng sao, lỡ xảy ra chuyện gì thật…”
Tiểu Cát Tử tiếp: “Lỡ xảy ra chuyện gì thật, toàn thể Di Uyển trên dưới cầm chắc mất mạng.”
Đúng là sợ cái gì y như rằng cái đó tìm đến. Đương lúc sáu người ngồi quanh bàn mặt buồn rười rượi trơ mắt nhìn nhau, từ ngoài vọng vào tiếng gõ cửa dồn dập khiến cả bọn giật nảy mình.
Tiểu Cát Tử cố làm ra vẻ trấn tĩnh: “Đừng hoảng, đừng hoảng, để tôi ra mở cửa.”
Cửa mở ra, Lý Đức Toàn vừa bước vào liền trách: “Sao lâu thế mới ra mở cửa, đang làm gì vậy hả?”
“Lý công công, mời ngồi, ngoài trời lạnh, nô tì rót chén trà công công uống cho ấm người.” Tiểu Cát Tử thấy Lý Đức Toàn đến vào giờ này ắt là có chuyện gì đây, trong lòng chỉ biết cầu thần khấn phật: “Làm ơn làm phước đừng đến tìm cách cách!”
Chỉ nghe Lý Đức Toàn nói: “Aiya, không cần đâu, ta vội đến toát mồ hôi đây này! Cách cách ngủ rồi à?”
Tiểu Mai Tử hỏi mà lòng cứ nơm nớp: “Muộn thế này rồi vạn tuế gia còn tìm cách cách ư?”
Lý Đức Toàn vẫn chưa phát giác ra vấn đề, nói: “Hoàng thượng bệnh, thuốc của thái y không có tác dụng, các vị vương gia đều phát cáu lên rồi, Ung vương gia nói cách cách tài cán hơn người, sai ta đến mời cách cách qua xem xem thế nào. Ai, còn ngây ra đó làm gì, không mau đi hầu cách cách dậy!”
Sáu người đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt quỳ xuống trước mặt Lý Đức Toàn khiến ông này không khỏi giật mình: “Ai… Này là ý gì?”
Tiểu Mai Tử đành khai thật: “Lý công công, cách cách… cách cách không có ở đây.”
“Không ở đây? Giờ này còn có thể đi đâu chứ?”
Cả bọn đều lặng thinh không đáp.
“Nói đi chứ!” Linh cảm mách bảo Lý Đức Toàn: có chuyện chẳng lành.
“Bọn nô tì cũng không biết.” Tiểu Mai Tử thổn thức nói.
“Lý công công, ngài nghĩ cách cứu bọn nô tài với!” Tiểu Trúc Tử thường ngày mạnh mồm nhất, mà giờ nhuệ khí cũng bay sạch.
Tim Lý Đức Toàn thiếu nước “xồ” khỏi lồng ngực, “Xảy ra chuyện rồi!” Lúc này cần nhất là làm rõ tình hình, bèn nói: “Đứng dậy, đứng dậy trước đã, mau nói thật với ta, mấy người các ngươi lại gây ra tai vạ gì rồi?”
Tiểu Trúc Tử vừa khóc vừa kể: “Buổi chiều nô tài và Đại Hổ, Nhị Hổ tháp tùng cách cách lên núi ngắm tuyết, cách cách không cẩn thận rơi xuống núi, bọn nô tài xuống chân núi tìm nhưng không thấy.”
Lý Đức Toàn nghe xong mặt trắng bệnh: “A… Đồ chết dịch, chuyện lớn thế này lại giấu nhẹm đi không báo, các ngươi, các ngươi có mấy cái đầu hả?”
Tiểu Lam Tử cũng khổ sở van nài: “Lý công công, nô tài cầu xin ngài, mau nghĩ cách gì đi.”
Lý Đức Toàn vung tay phó mặc: “Ta có cách gì chứ, chỗ hoàng thượng còn đang đợi cứu mạng kìa!”
“Thế lại càng không thể để hoàng thượng biết, lúc này tuyệt đối không được thêm dầu vào lửa.” Tiểu Cát Tử nói.
“Dù giấu được hoàng thượng nhưng ta làm thế nào phục mệnh các vị vương gia chứ? Ôi giời ơi, hoàng thượng bệnh nặng, cách cách không rõ sống chết ra sao, chuyện này chưa hết chuyện khác họa vào, giờ hay rồi, ngự thiện phòng, thái y viện, Di Uyển lôi ra chém tuốt, một nhát xong.” Lý Đức Toàn cũng chẳng biết nên làm thế nào mới phải.
Bên này như ngồi trên đống lửa, sơn động bên kia thì sao?
Na Lan Đức Duật vận công một hồi cảm thấy thể lực hồi phục được ít nhiều, mở mắt ra thấy Tâm Di ôm chặt lấy người, co ro trong góc.
“Lạnh lắm phải không? Tôi đi tìm ít củi khô về nhóm lửa sưởi cho ấm.” Na Lan Đức Duật nói rồi đứng dậy bước ra cửa động.
“Không được đi, tối tăm thế này, dù anh có nhặt về tôi cũng chẳng cảm ơn anh đâu.” Nghe có vẻ như Tâm Di trái khoáy, kỳ thực cô sợ Na Lan gặp phải chuyện gì.
Na Lan Đức Duật không nghe ra mới lạ, trái tim run lên vì vui sướng, anh dịu dàng trìu mến nhìn Tâm Di.
Tâm Di thấy mình lỡ lời, vội giải thích: “Ý tôi là tuyết rơi lớn thế này lấy đâu ra củi khô cho anh nhặt.”
Na Lan Đức Duật bước đến bên cô, lặng lẽ cởi áo khoác lông mặc trên mình xuống, khoác lên vai Tâm Di.
Tâm Di bỗng cảm thấy ấm áp hẳn lên, nhưng khi gió lạnh thổi vào, thấy Na Lan Đức Duật hơi run rẩy vội hỏi: “Anh không lạnh ư?”
“Tôi có võ công hộ thân, cô thì chịu rồi.” Na Lan Đức Duật nói như đó chỉ là chuyện vặt.
“Võ công của anh có tốt mấy cũng không phải mình đồng da sắt.” Giọng Tâm Di nghe thật dịu, pha chút xót xa, không nỡ. Cô kéo Na Lan Đức Duật ngồi xuống bên cạnh, đem áo khoác của anh đắp lên chân hai người, lại dùng áo khoác lông tử điêu của mình phủ lên thân mình và Na Lan, “Thế này là không lạnh nữa.”
Nhưng áo khoác của Tâm Di khá nhỏ, không sao trùm kín được cả hai.
Kéo lên kéo xuống một hồi, cuối cùng Na Lan Đức Duật lấy hết cam đảm ôm Tâm Di vào lòng, áo khoác lông tử điêu quấn chặt lấy hai người.
“Mạo phạm tiểu thư!”
“Trước đây không lâ