chặt miệng mình.“Được rồi, đừng nhìn tớ như thế,” Viên Hỷ khẽ nói, “Hà Thích rất tốt, tớ sẽ sống thật hạnh phúc, đừng lo.”Phải, cô sẽ khiến mình sống thật hạnh phúc, cố gắng khiến mình hạnh phúc, cho dù gánh vác gánh nặng gia đình, gánh nặng về anh trai, cô cũng phải hạnh phúc.Buổi tối lúc tăng ca, Hà Thích đến đón cô, hồ hởi báo cô biết anh đã nói cho bố mẹ ở bên Mỹ biết chuyện họ sắp kết hôn, sau đó hí hửng hỏi Viên Hỷ: “Em đoán xem mẹ anh đã nói gì?”Cô nhìn anh lắc đầu. Hà Thích đằng hắng một cái, bắt chước giọng mẹ anh: “Được rồi, chỉ cần con yêu thì dù có cưới con tinh tinh cái, mẹ cũng vui mà!” Anh lại cười phá lên, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Viên Hỷ, “Bây giờ em còn gì để lo lắng nữa không? Hả? Viên Hỷ, em phải tự tin lên chứ? Dù sao cũng giỏi hơn tinh tinh cái mà! Mẹ anh chắc chắn sẽ thích em!”Viên Hỷ khẽ đẩy đầu anh quay đi, “Lái xe cẩn thận!”Gương mặt Hà Thích vẫn thấp thoáng nụ cười, nói nhanh, “Chúng ta đi hưởng tuần trăng mật ở đâu nhỉ? Ừ, mùa này thì đi đâu là hay nhất? Thời gian gấp quá, Viên Hỷ, em có hộ chiếu không? Bây giờ làm không biết có kịp không!”Nhưng Viên Hỷ không tỏ ra mặn mà lắm, tuy nghe nói bố mẹ anh không phản đối, cô cũng thấy vui, nhưng vẫn không thể thoải mải được như Hà Thích. Hà Thích phát hiện ra phản ứng của cô thì với tay nắm lấy tay cô, hỏi: “Sao thế? Em vẫn lo lắng gì à?”Viên Hỷ cười nhẹ: “Không sao, em rất vui mà. Chỉ hơi lo lắng chỗ mẹ em thôi, em phải nói trước với bà, đầu óc già cỗi rồi, em sợ bà lại kiếm chuyện…”Hà Thích cười phô hàm răng, nắm thật chặt tay cô, “Không sao, anh không sợ!”Có lẽ quãng thời gian ấy Hà Thích biểu hiện tốt thật sự, đủ để cảm hóa trái tim bà Viên. Thế nên khi bà nghe nói cô và Hà Thích sắp kết hôn thì lại không nói năng gì nhiều, chỉ gật gù, nhưng đến lúc nghe nói họ sẽ cưới trước Nguyên Đán thì mặt bà đổi sắc, bắt đầu sắc giọng hỏi Viên Hỷ, “Tại sao phải gấp như vậy? Có phải đã gây ra chuyện gì không?”Viên Hỷ ngẩn người, thấy mẹ liếc vào bụng cô thì mới hiểu ra ý bà, mặt thoáng chốc đỏ bừng, xấu hổ hét: “Mẹ, mẹ nghĩ bậy bạ gì thế! Hà Thích muốn nhân lúc mẹ còn ở đây, đón luôn bố đến là được, dù sao chúng con cũng kết hôn ở đây mà. Hơn nữa cũng vừa hay là bố mẹ anh ấy định về nước, không muốn bắt họ lại chạy đi chạy lại!”Bà Viên nghi ngờ: “Thật là không có?”Viên Hỷ dở khóc dở cười, đỏ mặt nói: “Không có là không có! Mẹ đoán bừa bãi quá!”Bà Viên yên lòng hơn, lại bảo: “Con cứ đòi lấy cậu ta thì mẹ cũng không cản nữa, nhưng phải nói trước là con không thể đi Mỹ với cậu ta được, mẹ nuôi con lớn thế này không phải để con bay đi mất. Hơn nữa con phải nói rõ với cậu ta, sau này không thể mặc kệ anh con được.”Tâm trạng đang vui vẻ của Viên Hỷ trong tích tắc bị mẹ tạt cho một gáo nước lạnh, cô thờ ơ đáp: “Con đã nói với anh ấy từ lâu rồi, mẹ yên tâm.”Đã hẹn trước mọi thứ đều phải đơn giản, nhưng khi kết hôn vẫn có quá nhiều thứ phải lo, tuy rất nhiều việc để giao cho Hà Thích làm, nhưng Viên Hỷ vẫn bận đến không thở nổi. Cũng may Bì Hối bảo không cần họ đi tìm nhà nữa, cứ dọn dẹp gọn ghẽ nhà họ bây giờ là được rồi, dù sao sau này cũng phải kiếm tiền mua nhà, nên bây giờ cứ tạm thế đi đã.Trương Hằng gọi điện cho Viên Hỷ để chúc mừng cô, bảo nếu có chuyện gì cần anh giúp thì cứ nói, nhưng e rằng anh không thể tham dự hôn lễ của cô được vì thủ tục đi định cư của anh đã làm xong, đang trong lúc thu dọn đồ đạc để chuẩn bị đi rồi.Viên Hỷ nghe anh nói sắp đi thì cảm thấy rất buồn, tuy thời gian làm bạn với Trương Hằng không dài lắm, nhưng trong lòng cô đã xem anh là bạn thực sự. Trương Hằng nghe giọng cô nặng nề hẳn thì không nhịn được cười: “Không nỡ xa anh à? Hê hê, Viên Hỷ, vậy em cứ chuẩn bị tinh thần đi, đến hôm tiễn anh đi thì khóc một trận to vào, ôi thật là tình cảm làm sao, chứng tỏ anh rất quyến rũ, còn cô bé Bì Hối thì anh không trông mong được gì.”Viên Hỷ phì cười, nói: “Anh có nhiều hồng nhan tri kỷ như thế, có cần em ôm anh khóc lóc không? Đến lúc đó em đừng chết chìm trong nước mắt của họ là được.”“Haizzz, đừng nhắc nữa, người không nỡ xa anh thì chẳng có mấy, nhưng kẻ muốn cầm dao chém anh thì nhiều lắm.”“Được rồi, đừng đùa nữa,” Viên Hỷ nói, “Anh cũng già rồi, qua đó cũng có người yêu thật sự đi thôi…”“Dừng ngay! Viên Hỷ.” Trương Hằng réo lên, “Câu sau anh thuộc nằm lòng rồi, em gặp mẹ anh lúc nào thế? Sao mà nói y hệt nhau vậy không biết?”Viên Hỷ cũng cười theo, không nói gì nữa mà chỉ cầm ống nghe thẫn thờ. Đột nhiên hai đầu điện thoại không khí chùng xuống, một lúc sau, Trương Hằng đột ngột hỏi: “Viên Hỷ, có phải em muốn hỏi gì anh?”Viên Hỷ lặng im.Trương Hằng thở dài rồi nói: “Viên Hỷ, em nhớ lấy, nếu đã quyết định rồi thì phải kiên định đi tiếp. Thời gian qua rồi em sẽ biết, có quá nhiều người chỉ là khách qua đường trong cuộc đời em, bao gồm anh, bao gồm cả lão Bộ… Chỉ cần không ở bên nhau thì sẽ có ngày quên lãng thôi.”Viên Hỷ đáp khẽ một tiếng, sau đó cúp máy.Hà Thích gọi điện đến đến ngày mai cha mẹ anh tới, bảo Viên Hỷ chuẩn bị, đến lúc đó sẽ cùng ra ra sân bay đón họ. Viên Hỷ bắt đầu thấy thấp thỏm không yên, cho dù là con