t trắng bệt, trán nổi gân xanh hình như đang cố kìm nén gì đó. Người đứng bên cạnh là một trung niênhết nhìn cô lại nhìn anh ta, tay liên tục lau mồ hôi. Yến Linh nhìn hai người này gương mặt xa lạ chưa từng thấy trong công ty cũng không biết thuộc bộ phận nào.Cô càng vô tư không quan tâm, đến tầng 15 mở cửa bước ra khỏi thang máy.
Hướng Phi quả thật đang tức giận đến cực điểm chỉ còn thiếu một chút là xông lên bóp cổ cô ta quăng xuống mười mấy lầu kia. Cô gái này thật là không sợ trời không sợ đất. Ở dưới mái hiên nhà người mà lại chửa rủa người ta ngay cả một manh giáp cũng không chừa. Anh nghiến răng thầm nói: “Được lắm, bấy lâu nay tôi đối với cô thật là quá nương tay rồi, không cho cô nếm chút đau khổ thì cô không biết tôi là ai”.
Trợ lí lâm bên cạnh cũng thầm kêu không xong, cô gái nhỏ này đúng là đã đắc tội với đại boss rồi. Xem thần sắc tức giận, đây cũng là lần đầu ông nhìn thấy. Trong lòng mong phật tổ phù hộ cô bé.
Yến Linh mới vào phòng một chút thì có thư ký đến gọi cô qua phòng chủ tịch. Cô trong lòng than thầm “xong rồi”. Mới nhắc Tàu Tháo thì Tào Tháo tới, miệng cô cũng linh quá đi.
Đến phòng chủ tịch thư ký Lưu nhẹ gõ cửa, bên trong vang lên giọng nói trầm ấm: “Vào đi”. Thư kíLưu ra hiệu cô bước vào, sau đó đóng cửa lại.
Yến Linh nghe giọng nói kia hình như đã từng nghe ở đâu rồi nhưng nghĩ không ra,nhất thời tâm trạng phức tạp máy móc theo thư kí Lưu vào. Sau đó lại nghe anh ta bảo thư kí Lưu ra ngoài. Cô lúc này vẫn cúi không dám nhìn lên. Cô nghe tiếng bước chân tiến lại gần nhìn thấy đôi giày anh ta bóng loáng cách mình chừng 50cm.
Hướng Phi đến gần cúi đầu nhìn cô miệngkhẽ nhếch lên, châm biếm nói:”Ngẩng đầu lên, mới vừa rồi chửi mắng hung hăng lắm sao bây giờ lại rụt rè thế? Chẳng lẽ cô biết sợ tôi à?”
Yến Linh vốn đang lo lắng tìm cách nào để đối phó, nghe anh ta nói liền giật mình: “Cái gì? Vừa mới chửi mắng?” Cô ngẩng cao đầu nhìn người trước mặt. Trong cự li gần cô nhìn thấy gương mặt phóng to đối diện. Quái lạ, chính là kẻ vừa đi cùng thang máy.
Yến Linh hai mắt trợn tròn vo như hai viên bi, bàn tay lạnh run, sống lưng toát mồ hôi lạnh. Lần đầu tiên trong cuộc đời cô mong ước động đất biết chừng nào. Ít ra là lúc này mộtcơn động đất dử dội mà các nhà khoa học không hề biết để dự báo trước.
Tất nhiên mơ ước chỉ là mơ ước và hiện tại Hướng Phi đang nhìn cô với ánh mắt lạnh băng mà trong ánh mắt đó cho cô biết một tín hiệu:”Cô chết chắc rồi”.
Anh ta ngạo nghễ nhìn cô một lúc. Sau đó phán một câu làm tất cả những hi vọng còn lại trong Yến Linh ầm ầm sụp đổ: “Từ nay cô sẽ thực tập tại phòng chủ tịch”.
Yến Linh sống từng này tuổi cuối cùng cũng biết câu : “Tự tạo nghiệt không thể sống”.
Yến Linh ôm bao nhiêu nổi oán hận, bao nhiêu bức xúc viết thành một email dài kể tội Hướng Phi, sau đó còn cảm thấy chưa lột tả hết hoàn cảnh thê lương của mình, tóm lại một câu: “Chỉ sợ đến mày về nước sẽ không còn dịp gặp lại tao”. Viết xong câu đó hiên ngang chọn nút send. Ai nói đó là yêu – chương 7Chương 07 Cô ấy biết khóc.Hiện giờ trên dưới tòa nhà, không ai không biết Yến Linh chính là kẻ đắc tội đại boss. Dù trước đây đối với cô có bao nhiêu thân thiện, bao nhiêu cảm tình cũng chỉ e là từ nay cũng không thể nhiệt tình như cũ được.Đó là chưa kể đến những sắc nữ từ lâu mơ tưởng, Hướng Phi coi anh như thần thánh. Nay vị thần thánh trong lòng mình bị môt đứa phàm phu tục tử như cô mắng chửi thì tâm can đau nhói làm sao bỏ qua dễ dàng. Nhất định thay thần tượng báo thù.Quan trọng chínhlà kẻ thù bên cạnh vô cùng hung ác ngày ngày áp bức bóc lộtcô đến đầu tắt mặttối. Những chuyện nhỏ nhặt như pha café cho chủ tịch, đến trà nước cho cuộc họp, đánh văn bản, hay đưa tài liệu cho các phòng ban của thư kí hiện thời đều do cô phụ trách.Lần trả thù này của Hướng Phi quả nhiên thu được rất nhiều thành tựu. Yến Linh hiện tại không có lấy một bạn bè nhưng đâu đâu cũng có kẻ thù. Yến Linh khả ái nay lại hoàn toàn bị ghét bỏ.Người ta nói dù không có mộttrăm người bạn thì bạn cũng không nên có một kẻ thù, bởi vì bạn sẽ chết thảm. Chính xác hiện tại Yến Linh đang chết rất thảm.Ví như khi cô pha café cho kẻ đáng ghét nào đó luôn bị chê bai đủ điều, thế nào cũng không vừa ý.Khi cô phục vụ nước cho cuộc họp gặp những ánh mắt lạnh nhạt, khiêu khích.Khi cô đánh máy tài liệu phải chỉnh sửa trên dưới chục lần mới được thông qua.Khi cô đưa tài liệu cho các phòng ban sẽ thường bị những câu nói châm chọc, cười cợt.Yến Linh phải chịu biết bao nhiêu nỗi khổ, người tốt thấy cô không giúp, kẻ xấu tìm cách giẩm lên cô. Cô tuy đã từng bị scandal ở trường nhưng cũng không ác liệt như ở đây. Vẫn là nói “thương trường như chiến trường”. Một chút oan ức trước kia so với uất ức bây giờ giống như giọt nước so với đại dương.Giống như hôm nay trong lúc cô đang ôm tài liệu hối hả đi thì va vào một nữ đồng nghiệp. Cô ta liền ánh mắt hung dử nhìn cônhưthể ăn tươi nuốt sống, dáng vẽ hung hãn như nữ quỷ. Yến Linh hết hồn liên tục xin lỗi, cô ta liếc cô một cái thật sắc nhấc chândẩm lên tờ giấy ở gần chân rồilắc mông bỏ đi.Yến Lin