XtGem Forum catalog
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213365

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

ất cả, miễn cưỡng đi vào giấc mộng đẹp.

Đến ngày thứ hai, vẫn không có tin tức về việc hồi phủ của Hoàng Phủ Thanh Vũ như trước.

Lúc này Tịch Nhan cảm thấy có gì đó không đúng.

Hoàng Phủ Thanh Vũ là một người làm việc hết sức thận trọng, nhưng lúc này đây lại vô duyên vô cớ thậm chí cũng không thông báo với nàng một tiếng liền một mình đi Lăng Tiêu sơn hai ngày, đã vậy còn không nói khi nào thì trở về.

Nàng chỉ sợ có chuyện lớn gì phát sinh, mặt khác lại ngại ngùng vì nói cho cùng Lăng Tiêu sơn đối với nàng là một sự xấu hổ , nàng không tiện đi đến đó, bởi vậy chỉ có thể tiếp tục ở lại trong phủ chờ tin tức.

Cứ tiếp tục chờ đợi như thế thẳng đến ngày thứ ba, vẫn không có tin tức gì truyền đến như trước.

Cuối cùng Tịch Nhan thật sự hoảng hốt, vừa định phái người đi mời Thập Nhất đến đây, không ngờ Thập Nhất đã giành đến trước.

“Thất tẩu.” Thần sắc Thập Nhất có chút lo âu, “Tẩu theo đệ cùng đi Lăng Tiêu sơn một chuyến.”

“Thất ca của đệ đâu?” Tịch Nhan vừa thấy bộ dáng của hắn, trong lòng bỗng cảm thấy bất an, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Đệ không biết!” Thập Nhất ảo não trả lời, “Tối hôm đó không biết phụ hoàng đã nói những gì với Thất ca, ngày hôm sau Thất ca liền đi lên Lăng Tiêu sơn. Hunh ấy không thể nào làm việc tùy hứng không báo trước như thế, đệ lên núi đi tìm gặp huynh ấy, nhưng huynh ấy dường như thay đổi thành người khác, tự nhốt mình trong phòng, cái gì cũng không chịu nói…… Đệ cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, dùng hết các phương pháp, nhưng Thất ca vẫn không đáp lại.”

Tịch Nhan vừa nghe xong, nhất thời còn rối ren hơn so với Thập Nhất, ở trong sảnh đi qua đi lại một vòng, giống như không biết mình nên làm cái gì cho phải, sau một lúc lâu cuối cùng phân phó: “Ngân Châm, ngươi chuẩn bị cho ta hai bộ quần áo –” Nhưng lời còn chưa nói xong, nàng lại tự phủ quyết: “Không cần nữa, Thập Nhất, đệ mau dẫn ta đi, hiện tại phải đi ngay.”

Đến chân núi, Thập Nhất lại lo lắng cho thân thể của Tịch Nhan: “Thất tẩu, thân thể tẩu chịu đựng nổi không? Để đệ phái người đi tìm một nhuyễn kiệu tới, nếu chẳng may tẩu xảy ra chuyện gì, đệ không mặt mũi nào nhìn mặt Thất ca nữa.”

Trước mắt chính là Lăng Tiêu sơn, Tịch Nhan cuối cùng cũng cảm thấy yên tâm một chút, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng mình nên gật đầu đáp ứng.

Ngồi trên nhuyễn kiệu đi lên đến giữa sườn núi, Tịch Nhan lại đột nhiên cảm thấy đầu choáng váng, bèn bảo ngừng kiệu lại.

Chương 143

Trong chớp mắt, toàn thân Tịch Nhan dường như mất đi tất cả khí lực, thậm chí ngay cả hành động quay đầu đơn giản cũng làm không được.

Nhưng vẫn vô thức ôm chặt lấy cánh tay mình.

Gió núi vẫn lạnh lùng thổi qua như trước, nước mắt của nàng cũng nhịn không được đi rơi xuống, tựa hồ như làm thế nào cũng kiềm nén không được.

“Nhan Nhan.” Hắn lại gọi nàng một tiếng, xoay người nàng quay lại đối diện với mình, bất ngờ nhìn thấy tư thế vô cùng phòng bị cùng với khuôn mặt đầy nước mắt của nàng.

Tịch Nhan cúi đầu, nước mắt không ngừng tuôn xuống, qua đôi mắt mông lung đẫm lệ nhìn về phía ngọc bội bên hông hắn.

Bộ y phục trên người Nam Cung Ngự rất quý giá hoa lệ nên mang theo vật trân quý cũng không có gì là ngạc nhiên. Nhưng khối ngọc bội kia không chỉ là vật quý giá thôi, chỉ có người từ nhỏ lớn lên trong cung liếc mắt một cái là nhìn ra được ngay, vật đó chỉ trong hoàng cung mới có, tượng trưng cho địa vị cao cao tại thượng cùng thân phận tôn quý.

Trong chớp mắt, Tịch Nhan ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Ngươi rốt cuộc là Nam Cung Ngự, hay là Mộc Cao Phi?”

Vẻ mặt Nam Cung Ngự phút chốc căng thẳng, giống như là đau đớn, cũng giống nhau là hối hận, cuối cùng thấp giọng nói: “Nhan Nhan, muội hy vọng ta là ai? Nếu ở trong lòng muội, Nam Cung Ngự vĩnh viễn chỉ là sư huynh, vậy ta tình nguyện mình là Mộc Cao Phi.”

Hai mắt Tịch Nhan đẫm lệ, khuôn mặt hắn trong ánh mắt mông lung của nàng lệ quang tan thành nhiều mảnh nhỏ. Nàng không nhìn rõ mặt hắn, cũng như nàng không nhìn rõ hắn là người nào.

“Ta không biết Mộc Cao Phi, chưa bao giờ biết kẻ đó.” Tịch Nhan thì thào, dùng hết khí lực toàn thân tránh né hắn, “Mong ngươi về sau đừng xuất hiện ở trước mặt ta nữa.”

Khuôn mặt Tịch Nhan đẫm lệ, nghiêng ngả lảo đảo đi vào ngôi chùa trên núi, tiểu sa di trong chùa nhìn thấy nàng thì cả kinh, vội chạy đi tìm Thập Nhất.

“Thập Nhất gia, không tốt, cái kia…… Vi Chi vừa khóc vừa đi vào……”

Thập Nhất đang đứng trong phòng của Hoàng Phủ Thanh Vũ, vừa nghe tiểu sa di chạy đến hàm hàm hồ hồ nói chuyện, nhất thời kinh hãi, vừa muốn xoay người đi ra thì cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra .

Bóng người trước mắt chợt lóe lên, Thập Nhất còn chưa kịp lên tiếng gọi “Thất ca”, thân ảnh Hoàng Phủ Thanh Vũ đã biến mất khỏi tầm mắt của hắn.

Tịch Nhan tìm kiếm Hoàng Phủ Thanh Vũ khắp mọi nơi, nhưng không biết hắn đến tột cùng đang ở nơi nào. Nàng đứng ở trong sân mờ mịt nhìn chung quanh, cuối cùng Tịch Nhan liều lĩnh khóc lớn lên.

Trong chớp mắt nàng đã nằm vào một vòng tay ôm ấp quen thuộc, thanh âm Hoàng Phủ Thanh Vũ vang lên ở bên tai: “Nhan Nhan, làm sao vậy?”

Bỗng dưng nghe