Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214032

Bình chọn: 8.00/10/1403 lượt.

mới nhớ tới một chuyện: “Đệ vốn cũng không biết nàng ở trong này.” Hắn nhỏ giọng nói, “Đệ nghe nói hôm nay Hoàng tổ mẫu triệu kiến Thái y viện ra lệnh thay đổi ngự y chẩn trị cho Lâm Lạc Tuyết…… Thất ca, việc này chỉ sợ giấu giếm không được nữa rồi, huynh nên sớm nói cho nàng biết đi. Nếu chẳng may bị người bên ngoài nói, không biết nàng sẽ như thế nào nữa.”

Sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng dưng trầm xuống: “Ta biết rồi. Đệ đi đi.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ trở về viện của mình, rửa mặt, thay đổi quần áo, đúng lúc có người trong viện của Lâm Lạc Tuyết đến bẩm báo về thương thế của nàng ta, bảo là có chuyển biến tốt. Hắn chăm chú lắng nghe, sau đó dặn dò đôi câu rồi cho người đó lui, kế đến đứng dậy đi đến Hi Vi viên.

Trong phòng Tịch Nhan đèn đuốc sáng trưng, nhưng trong viện, ngoài cửa phòng không gặp được bóng dáng của một nha hoàn.

Trong lòng hắn tràn ngập nghi hoặc, đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy Tịch Nhan đang ngồi ở bên cạnh bàn, hiếm hoi lắm mới nhìn thấy trong tay nàng đang cầm kim chỉ, không biết đang may vá cái gì.

Vừa ngẩng đầu lên thấy hắn, Tịch Nhan vội đứng dậy cười: “Chàng đã trở về rồi, xem ta khâu cái gì nè?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ nhướng mày tiến lên, nhìn nhìn miếng vải trong tay nàng, rốt cuộc nhịn không được bật cười thành tiếng: “Ta thật sự thực nhìn không ra đây là cái gì.”

Tịch Nhan trừng mắt liếc mắt nhìn hắn một cái: “Quần áo đó, ta may quần áo cho đứa bé của chúng ta. Ngân Châm nói tay nghề của ta không tệ, chàng lại nói nhìn không ra cái gì!” Dứt lời, nàng oán hận đem miếng vải kia quăng vào người hắn.

Nét cười trên mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ chợt lóe lên, bắt lấy cái mà nàng gọi là quần áo bỏ sang một bên, vươn tay ra kéo nàng ôm vào lòng: “Nàng vốn không phải là người thích làm những việc này, cần gì phải miễn cưỡng bản thân, để cho hạ nhân làm là được rồi, tự mình làm chẳng phải là vất vả lại hao tổn tinh thần sao?”

Hắn ngồi xuống, Tịch Nhan liền thuận thế ngồi trên đùi hắn, nâng tay lấy một miếng bành đưa vào trong miệng hắn, lại giúp hắn uống một ngụm trà, sau đó đứng dậy, nhưng đột nhiên bị một trận choáng váng đầu, một lần nữa ngã vào trong lòng hắn.

“Nhan Nhan?” Hoàng Phủ Thanh Vũ vội ôm lấy nàng, để cho nàng dựa vào trong lòng mình, đưa tay xem xét mạch tượng của nàng.

Tịch Nhan chôn mặt vào gáy hắn, thấp giọng nói: “Hôm nay ta cảm thấy không thoải mái, nhưng chàng lại chưa chịu trở về.”

“Ừ.” Bắt mạch xong, hắn làm ra vẻ nhẹ nhàng thở ra, nhẹ nhàng hôn hôn cái trán của nàng, “Không có việc gì. Chắc là hôm nay nàng may vá nên mới hao tổn tinh thần, đêm nay đi nghỉ ngơi sớm. Đã dùng bữa tối chưa?”

Vẫn chôn mặt sau gáy hắn, đôi mắt Tịch Nhan vốn đã mất đi sự linh hoạt, chỉ còn lại sự ảm đạm không chút ánh sáng. Nàng nhẹ nhàng nở nụ cười hiếm hoi: “Không có việc gì sao? Cho dù trong bụng không có đứa bé, cũng coi như là không có việc gì sao?”

Chương 163

Hoàng Phủ Thanh Vũ vội đè lại tay Tịch Nhan, nghiêng mặt nhìn về phía nàng: “Nhan Nhan?”

Cho đến giờ phút này, sắc mặt hắn vẫn bao dung, không bức bách nàng như cũ.

Tịch Nhan đặt tất cả vào trong mắt, chỉ cảm thấy buồn cười: “Hoàng Phủ Thanh Vũ, chàng nói ta có phải là người ngu ngốc nhất trên đời này không? Ngốc đến nỗi một lần lại một lần bị chàng lừa, ngốc đến nỗi ngay cả trong bụng mình có đứa bé hay không cũng không biết, ngốc đến nỗi rõ ràng biết chàng có bao nhiêu nguy hiểm vẫn cứ muốn yêu chàng?”

“Nhan Nhan!” Hắn nhận thấy rõ ràng tay chân nàng trở nên lạnh lẽo, vòng tay ôm lấy nàng đặt lên giường.

Tịch Nhan lại bất động không có chút phản kháng, cũng không rơi lệ, chăm chú nhìn hắn chậm rãi lấy hộp thuốc dưới gối ra.

Khi mở ra hộp thuốc ra, trong nháy mắt sắc mặt hắn hơi đổi, Tịch Nhan lại nở nụ cười: “Không có thuốc. Buổi chiều hôm nay, chàng không ở đây, tay chân ta đều lạnh, toàn thân đều lạnh, ăn một viên cũng vô dụng, ăn hai viên cũng vô dụng, ta chỉ có…… uống hết tất cả.”

Hắn nhìn nàng thật sâu, Tịch Nhan cười, cuối cùng lại cười ra nước mắt: “Vô dụng thôi, Hoàng Phủ Thanh Vũ, ta uống tất cả rồi, vì sao vẫn lạnh? Ta sẽ chết phải không?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn không nói gì thêm, nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài cửa, nhưng mới vừa đi được hai bước liền dừng chân lại, đứng tại đó một lúc lâu, đột nhiên giơ chân lên, “Phanh” một tiếng, đá ngã bàn tròn bằng đá bên cạnh: “Thôi Thiện Duyên, lăn vào đây cho ta!”

Tịch Nhan vô lực nằm ở trên giường, nhìn hắn trở nên xa lạ như vậy, một lần nữa cười ra nước mắt.

Hoàng Phủ Thanh Vũ, từ đầu đến cuối chàng đều bày mưu tính kế ta? Trăm phương ngàn kế như vậy, đâu là thật đâu là giả? Sủng ái của chàng, yêu chiều của chàng, nụ cười của chàng, tốt đẹp của chàng, có chút nào là thật không?

Đợi đến khi Thôi Thiện Duyên dùng tốc độ nhanh nhất đưa bao ngân châm tới cho Hoàng Phủ Thanh Vũ, toàn thân Tịch Nhan đã trở nên lạnh lẽo, không có một chút ấm áp nào, chỉ cần nhẹ vén lên cổ tay áo của nàng sẽ thấy làn da trắng nhợt nhạt có thể thấy được cả huyết mạch.

Màu môi tím tái, sắc mặt xám trắng, nàng nhìn vẻ mặt hắn ngưng trọng châm kim cho mình, bỗng nhiên dùng hết khí l


Snack's 1967