Polaroid
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216663

Bình chọn: 9.5.00/10/1666 lượt.

quá với bộ dáng này của nàng cũng tuyệt đối có giá trị, nói, nàng muốn bao nhiêu?”

“Ngươi có bao nhiêu?” Trong nháy mắt nàng trở nên dịu dàng, cong miệng nhìn nam tử lỗ mãng trước mặt.

Tên công tử kia nhất thời cứng người lại, ngay sau đó, bảo một tên gia đinh đến gần, lấy ra một đống ngân phiếu trong người tên gia đinh kia, đưa tất cả tới trước mặt Tịch Nhan: “Theo ta đi, tất cả đều là của nàng.”

Người qua đường đều sợ hãi tham thầm trong bụng, có thể thấy được số lượng ngân phiếu lớn bao nhiêu.

Tên công tử kia nhất thời dào dạt đắc ý, thế nhưng Tịch Nhan lại chỉ khẽ bĩu môi, tiếp nhận ngân phiếu, ngượng ngùng nói: “Vậy để ta đếm xem sao?” Nàng cầm lấy đống ngân phiếu thổi thổi, bỗng nhiên quay đầu lại gọi một gã sai vặt đi theo phía sau đến: “Lâm Bình, cầm lấy đống ngân phiếu này phân chia cho các huynh đệ ngươi uống trà.”

Người qua đường lại thêm một trận kinh hãi, Lâm Bình khiếp sợ tiếp nhận đồng ngân phiếu, nhưng chỉ biết đứng yên tại chỗ, động cũng không dám động.

Tên công tử kia vừa sợ vừa giận: “Khẩu khí thật lớn!”

Tịch Nhan khẽ thở dài một tiếng, lại cười nói: “Có biện pháp nào khác đâu, ta đã từng tiêu tiền như nước, công tử không phải để ý đến chuyện này chứ?”

Tên công tử kia nhịn không được hít vào một hơi, định tiến lên nói thêm điều gì, bỗng nhiên trong lúc đó, không biết từ chỗ nào hiện ra một thân ảnh nam tử, đánh một chưởng thật mạnh vào ngực hắn, đồng thời gầm lên một tiếng: “Giỏi cho tên lãng tử lỗ mãng, cũng không nhìn xem là ai đứng trước mặt ngươi, còn dám vô lễ như thế!”

Chương 170

Tịch Nhan chưa phục hồi tinh thần lại, liền thấy tên công tử kia đã bị đánh một chưởng té xuống đất, “Phốc” một tiếng, máu tươi từ trong miệng tràn ra. Mà trước mặt của nàng chính là thân ảnh cao ngất của Thập Nhị đang ngạo nghễ đứng đó.

Tịch Nhan không biết một chưởng của Thập Nhị dùng bao nhiêu khí lực, nhưng nhìn khuôn mặt tên công tử kia nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, nhịn không được chậc chậc thở dài, che miệng lại cười khẽ.

Gia đinh bên cạnh tên công tử kia không cam lòng, muốn tiến lên gây hấn kiếm chuyện, bỗng nhiên lại có thanh âm lãnh liệt của nam tử từ phía sau truyền đến: “Ta cũng muốn nhìn một chút là tên nô tài nào không có mắt mà lớn mật như vậy?”

Tịch Nhan quay đầu lại, không ngoài dự đoán nhìn thấy Thập Nhất từ trên tửu lâu bên cạnh đi xuống, đi ở phía sau Thập Nhất là Hoàng Phủ Thanh Thần, vì thế, nàng nở nụ cười lộ má lúm đồng tiền như hoa.

Đám người tự động tránh đường, Thập Nhất tiến lên, che miệng ho khan một tiếng, rồi mới nói: “Thất tẩu, không có việc gì chứ?”

Tịch Nhan khẽ cong khóe môi: “Không phải tốt lắm sao?”

Bên kia, tên công tử thống khổ té trên mặt đất nhìn thấy đột nhiên xuất hiện ba người, bỗng dưng mở to hai mắt, cơ hồ nói không ra lời, nhưng vẫn cố gắng lên tiếng: “Cửu gia, Thập Nhất gia…… Thập Nhị gia……”

Thập Nhị bỗng dưng cười lạnh một tiếng: “Thập Nhất ca, thì ra hắn vẫn còn có mắt, vẫn còn nhận ra chúng ta.”

“Tha mạng…… Tha mạng……” Hắn nhìn Tịch Nhan, gia đinh bên cạnh đều quỳ rạp xuống đất, “Tiểu nhân có mắt không thấy được…… Thái Sơn, xin cô nương tha mạng……”

Tịch Nhan dùng khăn tay che mặt, quay về phía Thập Nhất, cười nói: “Nếu ta thay hắn cầu tình, có thể bỏ qua cho hắn được không?”

“Không thể.” Lên tiếng cũng là Hoàng Phủ Thanh Thần đứng phía sau Thập Nhất, ánh mắt đảo qua khuôn mặt của Tịch Nhan, biểu tình lạnh lẽo đạm mạc.

Tịch Nhan khẽ cười một tiếng, hướng về tên công tử trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng ôn nhu nói: “Nói như thế thì ta cũng bất lực rồi. Công tử tự giải quyết cho tốt đi.”

“Thất tẩu, ta sẽ phái người đưa tẩu trở về.” Thập Nhất mở đường đồng thời quay đầu sai người chuẩn bị kiệu.

“Không cần.” Tịch Nhan thản nhiên vỗ vỗ tay, “Ta có xe ngựa, kiệu của đệ nên để cho người khác ngồi đi.”

Dứt lời, nàng cũng không nhìn tới bất kỳ kẻ nào, kéo tay Ngân Châm, lập tức đi về phía chỗ xe ngựa đang dừng.

Ngân Châm sợ tới mức đầu đổ mồ hôi lạnh: “Sườn Vương phi, mới vừa rồi nguy hiểm thật, cũng may Thập Nhị gia ở đây.” Dứt lời, nàng dường như đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội quay đầu lại, nhìn ba nam tử tuấn mỹ, cao quý vẫn đang đứng tại chỗ kia như trước, khẽ lẩm bẩm, “Kỳ quái, Cửu gia, Thập Nhất gia, Thập Nhị gia đều ở đây, vậy Thất gia đâu……”

Tịch Nhan làm như chưa nghe được lời của nàng, đến trước xe ngựa, nhẹ nhàng gõ đầu cô ta: “Còn không mau lên xe, lẩm bẩm gì đó?”

Lúc này Ngân Châm mới ý thức được chuyện gì, mím môi gật gật đầu, sau khi lên xe bỗng tiếc hận thở dài: “Sườn Vương phi, về sau chúng ta có ra phủ nữa không?”

Tịch Nhan thản nhiên nhìn nàng một cái, cười nói: “Ngươi cũng thích ra ngoài chứ?”

Ngân Châm do dự một lát, gật gật đầu.

“Vậy thì không có vấn đề gì.” Tịch Nhan tựa vào vách xe mềm mại, ánh mắt nhìn xuyên qua tấm màn lụa mỏng trên cửa sổ, nhìn về phía con đường phồn hoa náo nhiệt bên ngoài, mím môi cười, “Lần sau chúng ta lại ra ngoài, sẽ đi đến những nơi mà hôm nay chúng ta chưa kịp đi.”

Tại chỗ đám người đang tụ tập, Thập Nhị ra lệnh cho hạ nhân dẫn tên công tử kia cùng đám gia đinh của hắn đi, còn