Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214813
Bình chọn: 7.5.00/10/1481 lượt.
Hoàng Phủ Thanh Thần cùng Thập Nhất vẫn đứng bên cạnh, nhìn thấy xe ngựa Tịch Nhan từ từ rời đi, sau đó mới xoay người trở vào gian tửu lâu lúc nãy.
Trong gian phòng trên lầu hai, một nam tử tuấn mỹ trong bộ quần áo nguyệt sắc quý giá nghiêng người tựa vào khung cửa sổ, lẳng lặng nhìn xuống ngã tư đường phía dưới, uống một hơi cạn sạch chén rượu cầm trong tay.
Hoàng Phủ Thanh Thần cùng Thập Nhất nhất thời không lên tiếng, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh. Thập Nhất ngẫu nhiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ một cái, sau đó thấp giọng than nhẹ một tiếng.
Cho đến khi Thập Nhị “Phanh” đẩy cửa ra, mới phá vỡ sự yên lặng trong phòng.
Hắn đến bên cạnh bàn ngồi xuống, khuôn mặt thiếu niên vì phẫn nộ mà đỏ bừng lên, bỗng nhiên đứng bật dậy, hung hăng nện một quyền trên mặt bàn. Truyện Tiên Hiệp – -Y
Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc chậm rãi quay đầu lại, nhìn nhìn Thập Nhị, khóe miệng bỗng dưng gợi lên nụ cười, đi tới, tự mình châm một chén rượu cho Thập Nhị: “Làm sao vậy?”
Thập Nhị tức giận đến nổi lại nện xuống mặt bàn: “Cho dù là đại nghịch bất đạo, đệ cũng muốn nói! Thật là quá nghẹn khuất mà, cho dù bà ta là Hoàng tổ mẫu thì thế nào? Nói cho cùng thì cũng chỉ là nữ nhân thôi, dựa vào cái gì mà tính kế như vậy, mà lại sử dụng trên người Thất ca? Nay lão Tứ đã ngồi lên ngôi vị hoàng đế rồi, Thất ca không còn gì nữa, bà ta còn –”
“Thập Nhị, đừng nói nữa.” Thanh âm ôn nhu của Thập Nhất truyền tới.
Hoàng Phủ Thanh Thần đạm mạc ngồi ở một bên, cầm lấy chén rượu đưa lên môi không nói một lời.
Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nâng chén rượu bị ngã lên, lại rót đầy, vẫn cười nhẹ: “Đệ yên tâm đi, Thất ca của đệ tất nhiên sẽ không để cả đời bị người nắm giữ yết hầu như vậy.”
Nghe vậy, ba người bên cạnh đều mở mắt ra đến, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ.
“Thất ca!” Thập Nhị nhảy dựng lên, “Đệ biết mà, tất nhiên huynh sẽ có biện pháp, có phải hay không?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu, chậm rãi rót đầy chén rượu cho ba người bọn hắn: “Ta làm sao dám phụ lòng các huynh đệ của mình chứ?”
Thập Nhất nhìn động tác của hắn, bỗng nhiên ảm đạm mở miệng nói: “Vậy Thất tẩu thì sao?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi nâng chén rượu của mình lên, cúi đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong chén, không nói gì.
Hoàng Phủ Thanh Thần uống một hơi cạn sạch chén rượu của mình, đứng lên nói: “Nếu ta là huynh, ta sẽ tình nguyện cùng chết với nàng.” Dứt lời, hắn lập tức đi ra khỏi phòng.
Thập Nhị ngạc nhiên nhìn về phía Thập Nhất: “Thập Nhất ca, vậy còn huynh?”
Thập Nhất liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ một cái, trầm tư một lát, chậm rãi lắc đầu: “Ta không biết.” Dứt lời, hắn cũng đứng lên: “Thất ca, ta đi trước.”
“Huynh lại đến chỗ của Mẫu Đơn sao?” Thập Nhị tiếp tục truy vấn.
Thập Nhất hung hăng cầm áo choàng trong tay khoác lên người, xoay người ra cửa.
Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ: “Thập Nhị, vậy còn đệ.”
“Đệ?” Thập Nhị giật mình, lắc đầu, “Đệ cũng không biết.”
“Chờ đệ biết đáp án, thì Thập Nhị gia lúc đó đã thật sự trưởng thành.” Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu, hương thơm của rượu vẫn quanh quẩn trong chóp mũi, thản nhiên nói.
“Vậy ý tứ của huynh là Thập Nhất ca cũng chưa trưởng thành sao?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ dựa vào lưng ghế dựa, thản nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Thập Nhất chỉ còn chưa biết người kia đối với hắn mà nói rốt cuộc có bao nhiêu trọng yếu.”
Thiếu niên vẫn ngây thơ như trước: “Vậy Thất tẩu đối với huynh mà nói có bao nhiêu trọng yếu?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên gợi lên khóe miệng, đứng lên: “Đi thôi.”
Chương 171
Chương 172
Tịch Nhan bị mùi hương cực độ gay mũi làm cho tỉnh lại, còn chưa mở mắt ra hẳn đã nhịn không được bịt mũi ho khan.
“Tỉnh.” Bên cạnh truyền đến thanh âm trầm thấp của nam tử.
Tịch Nhan mở mắt ra một cách khó khăn, đập vào mắt trước tiên chính khuôn mặt quen thuộc, sắc mặt xanh mét của nam tử vẫn chưa chuyển biến tốt hơn khi nàng tỉnh lại, cơ hồ đang trợn to mắt nhìn nàng.
Đợi đến khi Tịch Nhan nhìn rõ bộ dáng của hắn, bỗng dưng cười ha hả trong ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại của nam tử, cười đến nước mắt đều rơi xuống: “Hoa Quân Bảo, ngươi thật sự đến đây.”
“Hoa Tịch Nhan!” Hoa Quân Bảo thân là đế vương, giờ phút này trong y phục bình thường, xiết chặt nắm tay nhìn nàng, “Ngươi chơi đùa vui vẻ quá hả?”
Tịch Nhan không nhịn được cười, sau khi đứng thẳng dậy lại cảm thấy trong mũi vẫn tràn ngập mùi hương gay mũi, nhịn không được nhíu mày, đánh thật mạnh một quyền trên người hắn: “Người của ngươi thủ đoạn cũng quá ti tiện, sao lại dùng loại phương pháp này mời ta tới gặp ngươi?”
“Thủ đoạn của ngươi quang minh chính đại hơn sao?” Hoa Quân Bảo xiết chặt nắm tay, “Giả chết sao? Dám dùng tên của ta đi thanh lâu? Hoa Tịch Nhan, ta sớm nên biết tiểu yêu nữ như ngươi sẽ không dễ dàng chết như vậy!”
Nhìn thấy bộ dáng hắn giận đến mức nổi gân xanh, Tịch Nhan nhịn không được nở nụ cười: “Biểu ca, muội sẽ làm rõ lấy lại trong sạch cho huynh nha!”
“Đa tạ!” Hoa Quân Bảo hừ lạnh một tiếng, bỏ nắm tay ra .
“Huynh đường đường là thiên tử, sao lại nhỏ mọn như vậy, đã m