Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215885
Bình chọn: 10.00/10/1588 lượt.
sẫm, nhất thời lên tiếng: “Vương gia, ngài bị thương sao?”
Nghe vậy, Lâm Lạc Tuyết cũng cuống quít ngồi dậy, lảo đảo đi đến chỗ Yến Nhi nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ, sắc mặt nhất thời thay đổi: “Vương gia, người nào mà to gan vậy?”
“Không có việc gì, bị thương ngoài da mà thôi.” Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn thản nhiên đáp, “Không phải bảo nàng ngủ sớm sao, không cần quan tâm đâu.”
Lúc này lòng Lâm Lạc Tuyết loạn như ma nhưng vẫn nằm xuống, nhìn đến chén trà trong tay Yến Nhi, lại nói: “Yến Nhi, quá nửa đêm rồi, ngươi còn phụng trà làm gì, sao lại không hiểu chuyện như vậy?”
Chương 200:
Yến Nhi nở nụ cười, nói: “Thưa tiểu thư, đây không phải là trà, mỗi ngày trước khi ngủ tiểu thư đều phải uống sữa, nô tỳ cũng thấy đêm đã khuya, nên mới mời Vương gia một ly. Vương gia vì nước làm việc vất vả, uống xong sẽ ngủ ngon hơn”
Quả nhiên, Hoàng Phủ Thanh Vũ liền nhận lấy, hời hợt nhấp một ngụm nói: “Quả thật rất ngon.”
Lúc Lâm Lạc Tuyết nhìn hắn, lại vẫn không khỏi lo lắng, quay sang Yến Nhi nói: “Yến Nhi, đi lấy thuốc mỡ trị thương lúc trước phụ thân cho ta qua đây.” Rồi nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ: “Vương gia bị thương, sao lại không bôi thuốc? Nếu vết thương bị nhiễm trùng thì sẽ phiền phức hơn.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi bên kia, ánh mắt trầm tĩnh, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Cũng được.”
Rất nhanh Yến Nhi đã đem thuốc mỡ đến, cô ta dùng khăn sạch thấm nước ấm rửa sạch miệng viết thương, rồi chậm rãi bôi thuốc mỡ lên.
Thật ra vết thương nhỏ thế này hắn không để tâm lắm, nhưng khi thuốc mỡ lạnh lẽo được thoa lên vành tai, bỗng dưng hắn lại cảm thấy đau.
Không phải đau vì vết thương, mà là đau lòng.
Giọng nói của Yến Nhi phút chốc vang lên: “Vương gia, xong rồi ạ”
Hắn phục hồi lại tinh thần, nhìn thân thể xanh xao của Lâm Lạc Tuyết ở trước mặt, rướn người về trước: “Để ta xem.”
Hơi thở dịu dàng của nàng ta phảng phất bên tai, Hoàng Phủ Thanh Vũ đột ngột cau mày, bắt được cánh tay nàng ta, giúp nàng ta trở về trên giường, thản nhiên nói: “Nếu đã uống thuốc xong sẽ không còn có việc nữa, nàng nghỉ ngơi sớm đi.”
Sau đó, hắn đứng dậy, đi ra ngoài.
“Vương gia!” Cuối cùng Lâm Lạc Tuyết không nhẫn nhịn được liền mở miêng gọi hắn, thấy hắn dừng lại, hơi cắn môi dưới: “Vương gia, người cứ cự tuyệt thiếp như thế sao? Mặc dù, thiếp thân không hề oán giận đã vì Vương gia đã làm nhiều như vậy, trái tim của Vương gia không cảm nhận được điều gì sao?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ dừng một chút, nhưng không nói gì, vẫn bước nhanh ra ngoài.
“Vương gia!” Lâm Lạc Tuyết bị ngã từ trên giường xuống, khóc lên, “Vị Tịch Nhan quận chúa ngoại trừ dung mạo tuyệt trần kia, cuối cùng là có điều gì tốt, mà sao người không thể buông tay được chứ?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ xoay người, thấy cảnh nàng ôm chăn ngã trên sàn, trong khi đó Yến Nhi bị dọa đến choáng váng không biết phải làm gì, cuối cùng hắn bước đến đỡ nàng ta lên giường.
Ngay sau đó, Lâm Lạc Tuyết liền nắm chặt cổ tay áo hắn không buông, như không thể nào để hắn đi.
Chương 201:
Hoàng Phủ Thanh Vũ đứng bên giường, áo choàng trên người vẫn chưa thay ra, cùng với dáng vẻ mệt mỏi phong trần, nhưng vẫn nở nụ cười nhẹ như nước nhìn nàng.
Tịch Nhan vừa bất ngờ vừa vui mừng, sau đó ngồi dậy, liền bị người trước mặt ôm lấy, hắn ngồi vào bên giường, bế nàng đặt lên đùi mình, chỉ nhìn nàng thôi, ánh mắt lúc đó chứa đựng vô vàn bí mật.
Tịch Nhan kìm lòng không đậu tiến sát vào lòng hắn, nhẹ giọng nở nụ cười: “Còn nói là ở lại trong cung, sao chàng lại về?” Nói xong, nàng bỗng nhiên quay đầu nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ nước trong phòng, rồi nói: “Không phải đã qua giờ được ra khỏi cung sao?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn nàng, chậm rãi cúi đầu, chạm vào mũi nàng: “Nàng cho người vào hỏi, lại cho người đưa thư đến, sao ta có thể không trở về chứ? Cho dù là cửa cung đã đóng, ta cũng có thể vượt tường trở về.”
Tịch Nhan không kìm được bèn nũng nịu cười rộ lên, vừa ngước mắt đã nhìn thấy trong tay hắn đang cầm lá thư mình mới viết, nàng muốn lấy lại ngay, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ lại đưa tay cao lên, không cho nàng với tới, rồi nói với nàng: “Nói một lần nữa cho ta nghe.”
Tịch Nhan cố ý giả ngốc nhìn hắn: “Nói cái gì?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ liền cúi đầu, hôn lên môi nàng, đến khi nàng không thở nổi mới buông ra, giọng nói trầm thấp như rượu nguyên chất: “Nàng không biết nói gì sao?”
Tịch Nhan nằm trong lòng hắn thở dốc: “Là do chàng nói, lúc chàng không đến tìm ta, ta có thể đi tìm chàng. Tối hôm qua chàng cứ như vậy mà rời đi, ta cũng không biết chàng làm sao, đến sáng hôm nay chàng lại vào cung ….. Chàng còn nói là thời gian này không được tùy ý ra ngoài, chàng nói xem ta làm sao tìm chàng đây?”
Trầm mặc hồi lâu, mới nghe được Hoàng Phủ Thanh Vũ than nhẹ một tiếng: “Nhan Nhan……”
Tịch Nhan chỉ nghĩ là hắn gọi mình, bèn ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt hắn sâu thẳm, ánh mắt mơ hồ. Trong lúc nhất thời, ánh mắt Tịch Nhan cũng trở nên ảm đạm, rũ mắt xuống, vẫn cứ tựa vào lòng hắn, nhẹ nhàng đọc những câu thơ trên giấy:
Thanh thanh tử khâm
Du du ngã tâm
Túng ngã bất vãng
Tử ninh bất