Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215990
Bình chọn: 8.00/10/1599 lượt.
Yến Nhi có chút kinh ngạc, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Nhìn ta như vậy làm gì? Người làm ra việc không biết xấu hổ kia cũng không là ta —–”
Một tiếng “Chát” vang lên, Tịch Nhan rốt cục cũng ra tay cho Yến Nhi một tát tai.
Thanh âm cũng không lớn, xuống tay cũng chẳng nặng, trên người Tịch Nhan chung quy cũng chẳng có bao nhiêu sức lực.
Yến Nhi lại khóc ầm lên, bổ nhào dưới chân Lâm Lạc Tuyết: “Tiểu thư, người phải đem chuyện hôm nay nói với Vương gia, xin làm chủ cho Yến Nhi .”
Lúc này Lâm Lạc Tuyết hơi nhíu mày, ngưng mắt nhìn về phía Tịch Nhan.
Tịch Nhan cười nhẹ: “Vương phi, người là người tốt, hơn nữa nhất định là người có tấm lòng nhân hậu. Nhưng bên cạnh lại có một nha hoàn như vậy thật sự làm cho người ta chán ghét. Ta khuyên Vương phi một câu, nên dạy bảo lại nha hoàn của người, tự tích phúc cho bản thân đi.”
Chương 206
“Cô —” Lâm Lạc Tuyết muốn mở miệng nói gì đó, ánh mắt nhìn qua bụng của Tịch Nhan thì ngừng lại, rồi thản nhiên nói: “Đa tạ cô đã nhắc nhở, nhưng mà, dù sao cô cũng là người trong phủ Vương gia, cũng sắp vì Vương gia sinh con nối dõi tông đường, những hành vi như thế này, cô cũng cần phải xem xét lại đi.”
Tịch Nhan hơi nhướng mày lên, lạnh lùng cười: “Vương gia còn chưa lên tiếng, về chuyện này không cần Vương phi lo lắng đâu.”
Sắc mặt Lâm Lạc Tuyết bỗng dưng biến đổi, nhìn thoáng qua người Nam Cung Ngự: “Nói như vậy là cô vẫn không biết hối cải sao?”
Tịch Nhan cười lạnh một tiếng: “Hối cải? Ta sai chỗ nào sao?”
Lâm Lạc Tuyết cắn răng nhìn Tịch Nhan: “Vương gia đối xử với cô tốt như vậy, tốt đến thế …. Sao cô có thể đối xử với người như vậy”
“Chàng đối xử với ta rất tốt, mà ta tự thấy mình chẳng làm gì có lỗi với chàng cả.” Tịch Nhan nhìn nàng ta, trong mắt toát lên một tia khinh miệt, “Nếu không, Vương phi cứ đem chuyện hôm nay nói cho chàng biết, xem chàng sẽ tin cô hay vẫn tin ta?”
Lúc này Lâm Lạc Tuyết tức giận đến không nói được gì, hung hăng dậm chân, cùng Yến Nhi rời khỏi đây.
Mà từ đầu đến cuối, Nam Cung Ngự vẫn khoanh tay đứng một bên như đang xem một vở hài kịch, đợi cho trò hay kết thúc, mới mở miệng nói: “Nhan Nhan, xem ra muội đã quyết định rồi?”
Trong nháy mắt, hai chân Tịch Nhan lại sưng lên không thể đứng dậy, lui hai bước, thì được Nam Cung Ngự đỡ lấy.
Chương 207:
Trên đường trở về, Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn nắm chặt tay nàng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn luôn trầm mặc.
Dáng vẻ Tịch Nhan vẫn còn rất hào hứng, đi được một đoạn không xa, chân lại đột nhiên không đi được nữa.
Nàng dừng bước, Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng ngừng lại, nhìn xem bộ dáng của nàng, lại cúi đầu nhìn chân nàng, đột nhiên hắn ngồi xuống, lấy tay xoa bóp phần phù thũng dọa người trên chân cho nàng, đồng thời trầm giọng nói: “Chắc chắn là hôm nay nàng đã ngồi rất lâu, nên chân mới phù lên thế này đây.”
Tịch Nhan khẽ hừ nhẹ một tiếng, nhưng không đáp lại.
Sau đó, Hoàng Phủ Thanh Vũ lại đứng lên lần nữa, bế nàng lên, nhưng vẫn không nói lời nào, vẫn cứ bước về phía trước.
Tịch Nhan tựa vào cổ hắn, vụng trộm đưa mắt đánh giá khuôn mặt lạnh lẽo của hắn dưới ánh trăng, trong lòng bỗng dưng đau xót, bèn miễn cưỡng hắt hơi một cái, nói với giọng lười biếng: “Mệt mỏi quá.”
Tay Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng dưng nắm chặt lại, nhưng không hề nói chuyện.
Mà thật sự là Tịch Nhan rất mệt mỏi, bắt buộc bản thân không được suy nghĩ lung tung nữa, rồi dựa vào hắn, giả bộ nặng nề đi vào giấc ngủ.
Mãi cho đến khi trở lại phòng, Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng chẳng nói câu nào, đưa nàng đến giường, rồi sửa chăn kỹ lưỡng giúp nàng, còn bản thân lại vẫn cứ không cử động mà ngồi bên giường nhìn nàng.
Dường như Tịch Nhan đã ngủ sau, nhẹ nhàng lầu bầu câu gì đó, quay đầu, nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Còn Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn lẳng lặng ngồi một mình.
Đêm, đột nhiên trở nên quá dài.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tịch Nhan nghe được rõ ràng thanh âm Hoàng Phủ Thanh Vũ rời khỏi phòng, mới mở mắt ra, nhìn về phía bên giường trống rỗng bên kia.
Nơi đó, bởi vì hắn đã ngồi rất lâu, nên hơi lõm xuống.
Tịch Nhan lại nhắm mắt lại lần nữa — nàng đúng là vẫn khiến hẳn khổ sở.
Hôm nay, Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng trở về rất sớm, đến cuối buổi trưa đã về đến phủ.
Lúc Tịch Nhan biết được tin này, nàng vẫn đang ở trong viện của Nam Cung Ngự, nhưng cũng chẳng vội vã về phòng, ngược lại vẫn cứ ở mãi nơi đó, cho đến lúc dùng bữa tối, mới cùng Ngân Châm chậm rãi trở về.
Trở lại tiểu viện, trong nhà ăn không chỉ có một mình Hoàng Phủ Thanh Vũ, mà còn có Thập Nhất ngồi phía bên kia, thấy nàng, đứng dậy gọi một tiếng: “Thất tẩu”
Tịch Nhan gật gật đầu, cười nói: “Sao không ai nói ta biết là đệ đến đây?”
Thập Nhất bật cười: “Chỉ sợ Thất tẩu bận quá, cho dù có người báo cho tẩu, tẩu cũng không để ý đâu nhỉ?”
Tịch Nhan vẫn cười, rồi ngồi xuống bên cạnh Hoàng Phủ Thanh Vũ.
Sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ dường như không tốt lắm, thấy nàng ngồi xuống liền bắt đầu dùng bữa, cầm đũa gắp thức ăn cho nàng, còn mình thì không ăn gì cả.
Tịch Nhan cố ép bản thân ăn này nọ, còn bọn họ thì tiếp tục chủ đề lúc trước.
Chỉ nghe Thập Nhất nói: “Lần này, tuy