Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216344
Bình chọn: 7.00/10/1634 lượt.
Phủ Thanh Hựu chậm rãi đứng dậy, liếc mắt thấy bội kiếm trên người một thị vệ đứng gần mình nhất, đột nhiên mạnh mẽ đoạt lấy kiếm của hắn ta, nhắm ngay Hoàng Phủ Thanh Vũ, “Trẫm sẽ không nhận thua, ngôi vị hoàng đế là của trẫm, ngươi không có tư cách ngồi đó!”
Mọi người đều nhịn không được khẽ thay đổi sắc mặt, nhưng chỉ có Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn cực kỳ lạnh nhạt như cũ, ánh mắt lạnh lùng: “Thật không?”
“Thánh chỉ đến –”
Đột nhiên trong lúc đó, ngoài điện truyền đến thanh âm già nua quen thuộc, trong điện ngoại trừ Hoàng Phủ Thanh Vũ, tất cả mọi người đều kinh ngạc quay đầu nhìn lại.
Đúng là tổng quản thái giám Tống Đức Phúc bên cạnh tiên đế!
Trong tay hắn đang cầm thánh chỉ tiến vào trong điện, hắn quét mắt liếc nhìn mọi người ở đây một cái, bỗng nhiên giương thánh chỉ, cao giọng nói: “Chư vị Vương gia nghe chỉ –”
Trong nháy mắt, tất cả mọi người hiểu được đó là ý chỉ của tiên hoàng, tất cả không hẹn mà cùng quỳ xuống.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Trẫm tuy mang bệnh nhẹ nhưng vẫn còn minh mẫn, sơ tật nhưng hạ lị nhĩ, sau chuyển tạp hắn bệnh, đãi không tự tế. Năm mươi tuổi không cảm thấy ngắn, sáu mươi không cảm thấy dài, không còn yêu hận, không còn luyến tiếc. Trong số các con, duy có con thứ bảy Thanh Vũ nhân phẩm đáng quý trọng, tài đức nhiều mặt, đặc biệt truyền ngôi cho Thất hoàng tử –”
Ngoài Hoàng Phủ Thanh Vũ, những người bên dước trong phút chốc đều hút một ngụm khí lạnh.
Chỉ một thoáng, Hoàng Phủ Thanh Hựu giống như kẻ phát cuồng, giơ kiếm lên nhằm về phía Tống Đức Phúc: “Chiếu chỉ giả!
Ngươi *** làm sao tạo ra chiếu chỉ giả! Tiên đế băng hà đã hơn một năm, tại sao còn di chiếu –”
Thập Nhị vội đẩy Tống Đức Phúc ra phía sau mình, rút kiếm từ bên hông ra, đỡ lấy nhát kiếm của Hoàng Phủ Thanh Hựu, chỉ vài ba chiêu liền đánh bại hắn.
Tống Đức Phúc lúc này mới nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ, hơi hơi vuốt cằm: “Thất gia, tiếp chỉ đi.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi đi xuống, đến trước mặt hắn, quỳ gối trước thánh chỉ.
“Thất gia, Hoàng Thượng từng nói qua, thiên hạ này chỉ cần Thất gia muốn, thì nhất định là của Thất gia .” Tống Đức Phúc thấp giọng nói.
Chương 220
Truyện Sắc Hiệp –
Nguyên An năm thứ hai, cung đình Bắc Mạc lại truyền ra tin tức chấn động, Thất hoàng tử Hoàng Phủ Thanh Vũ đột nhiên tìm thấy di chiếu của tiên đế, đăng cơ làm vua, sửa niên hiệu thành Thành Đức, sắc phong Tứ hoàng tử Hoàng Phủ Thanh Hựu làm thân vương. Nhưng theo dã sử ghi lại, sau cơn chính biến, Thất hoàng tử phản huynh đoạt vị, giả nhân giả nghĩa, phong
Tứ hoàng tử làm vương kì thực là chèn ép vô hình mà thôi.
Chân tướng đến tột cùng như thế nào, chỉ những người trong đại điện ngày ấy mới biết được.
Sắc trời cũng dần sáng, sau khi đã thu xếp ổn thỏa mọi việc trong cung, Thập Nhất cùng Thập Nhị đi đến phía sau Hoàng Phủ Thanh Vũ đang đứng ở trên đài cao đón gió: “Thất ca, tất cả đều nằm trong kế hoạch.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ khoanh tay đứng đó, ánh mắt cao thâm mà xa xăm. Hồi lâu sau, cả hai người mới nghe hắn lên tiếng: “Ừ, vất vả cho các đệ.”
Thập Nhất thấy thế lại nói: “Thất ca, Khâm An điện đã sửa sang lại rồi, huynh đã một đêm không ngủ, đi nghỉ ngơi trước đi. Đệ sẽ đi đón Thất tẩu cùng Bất Ly tiến cung.”
“Không cần đâu.” Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nói, “Bất Ly, ta sẽ tự mình đi đón.”
Thập Nhất nghe ngữ khí của hắn lãnh đạm, nhịn không được nao nao, chỉ trong giây lát, trong lòng dường như đã hiểu được chuyện gì, lên tiếng đáp ưng rồi lui ra phía sau vài bước.
Lúc Hoàng Phủ Thanh Vũ trở về phủ, trong phủ có rất nhiều người bán tín bán nghi, còn không rõ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nói chủ tử nhà mình đã đăng cơ làm hoàng đế, trong nhất thời tất cả đều kinh hãi, khi nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ xuất hiện, tránh không được đều quỳ xuống, nhưng lại không biết nên sửa đổi xưng hô với chủ tử nhà mình như thế nào.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lập tức đi về tiểu viện của mình, vào đại sảnh, mới phát hiện trong sảnh mọi người đã quỳ đầy đất, chỉ có Thôi Thiện Duyên đang đứng đưa lưng về phía hắn, nén không được tiếng thở dài.
Không biết là ai không chú ý ngẩng đầu lên phát hiện Hoàng Phủ Thanh Vũ đang đứng ở cửa, kinh hãi hô to một tiếng: “Thất gia!”
Thôi Thiện Duyên cuống quít xoay người lại, sắc mặt dĩ nhiên sợ tới mức biến đổi hoàn toàn, vội tiến lên hành lễ: “Thất…… Hoàng Thượng.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ chỉ lãnh đạm liếc mắt nhìn những người trong phòng một cái, trầm giọng nói: “Tất cả quỳ gối nơi này làm gì? Vú nuôi đâu?”
Nghe được truyền triệu, vú nuôi vội bế Bất Ly từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ định quỳ xuống, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ đã ngăn cô ta lại, thật cẩn thận tiếp nhận Bất Ly từ trong lòng cô ta, nhìn nữ nhi vẫn đang ngủ say, khóe miệng hắn gợi lên một ý cười cực đạm.
Cuối cùng, hắn mới nhìn về phía những người đang quỳ trong phòng, không nói thêm bất cứ điều gì nữa, chỉ nói với Thôi Thiện Duyên: “Thôi Thiện Duyên, ngươi đi thu xếp mọi chuyện trong phủ, người nào nên vào cung, người nào nên ở lại, toàn bộ làm cho tốt.”
Trong lòng Thôi Thiện D