Duck hunt
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216303

Bình chọn: 9.5.00/10/1630 lượt.

giật mình hoảng hốt phát hiện — hắn đã uống rượu.

Dưới ánh nến lúc sáng lúc tối trong phòng, vẻ mặt hắn cũng lúc sáng lúc tối, không thể nắm bắt được.

Tịch Nhan còn chưa phục hồi tinh thần lại, tay hắn liền thâm nhập vào trong quần áo mình, chậm rãi di động, nhẹ nhàng ma sát, những động tác hai người đều rất quen thuộc.

Hắn thật sự là quá mức quen thuộc thân thể của nàng, Tịch Nhan nhịn không được cúi đầu thở hổn hển một tiếng, sau đó quay đầu đi nơi khác.

“Nhìn ta.” Thanh âm của hắn trầm thấp, giống như tiếng nói dụ dỗ của yêu ma.

Thế nhưng Tịch Nhan quả thực quay đầu lại, đón nhận ánh mắt chăm chú của hắn, ngẩng đầu lên thở dốc.

Hắn lại áp phủ lên đôi môi của nàng, mạnh mẽ cắn mút, Tịch Nhan cảm thấy trên người bất chợt lạnh lẽo, bấy giờ mới phát hiện thân thể không còn một mảnh vải che thân đang nằm ở dưới thân hắn.

Da thịt tiếp xúc thân mật như vậy đã lâu rồi chưa xảy ra. Từ khi nàng trở lại bên cạnh hắn, hai người chỉ có hai lần hoan ái cùng nhau, một lần là trước khi nàng có mang, một lần khác là lúc hắn ghen với Nam Cung Ngự.

Trong lòng Tịch Nhan vừa lạnh lẽo vừa đau đớn, rốt cuộc vẫn kìm lòng không đậu hôn trả lại hắn, đồng thời đặt quàng tay ôm lấy hắn.

Đợi cho đến khi hai người đều thở hổn hển tách ra, Tịch Nhan vẫn cảm giác được độ ấm của thân thể hắn vẫn bao phủ nàng, trong đêm tối lạnh lẽo, nhiệt độ cơ thể hắn như lửa nóng kinh người.

Nàng không biết bản thân mình đang nghênh đón hắn, hay rốt cuộc vẫn nhịn không được thấp giọng nói: “Chàng nhẹ một chút, ta sợ –”

Lời còn chưa dứt, môi nàng bỗng nhiên một lần nữa bị người ta phong kín lại, sau đó liền cảm giác được hắn tiến quân thần tốc, mạnh mẽ tiến thẳng vào nàng.

Tịch Nhan dùng hết toàn lực để theo kịp tiết tấu của hắn, nàng cảm thấy hắn thật hung hăng. Những chỗ bị hắn xâm chiếm địa vừa nóng lại vừa đau, nhưng đồng thời lại làm cho người ta có cảm giác như rơi vào vực sâu không đáy, hồn xiêu phách tán.

Trong lòng nàng hoàn toàn mê loạn, chỉ có một nỗi sợ hãi càng ngày càng rõ ràng, rốt cuộc nhịn không được bật khóc.

Hắn đột nhiên liền ôn nhu lại, động tác cũng trở nên mềm nhẹ, rời khỏi môi của nàng, hôn lên những giọt lệ lăn trên mặt nàng, thấp giọng thì thào: “Nhan Nhan, ngoan……”

Hắn ôn nhu, nhưng nàng vẫn sợ.

Tịch Nhan một mặt khóc thút thít, một mặt nhịn không được khẽ rên lên, hai chân đạp lung tung, muốn rời khỏi vòng tay ôm ấp của hắn.

Hắn bỗng nhiên thở dốc, mạnh mẽ nắm cằm của nàng, nhưng ánh mắt lại ôn nhu khác thường: “Ngoan, đừng lộn xộn, ta sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Tịch Nhan đột nhiên trở nên mê man, quả thật làm theo lời hắn không giãy dụa nữa, chỉ mềm người lại mặc cho hắn bài bố.

Hắn vừa nhẹ nhàng hôn nàng, vừa thong thả mà ôn nhu thẳng tiến vào cơ thể nàng.

Trong cơ thể, cảm giác vui thích không ngừng đột kích đến, Tịch Nhan nhịn không được cắn tay mình, đem thân mình cuộn lại thành một đoàn, khẽ run run.

Hắn nhẹ nhàng lấy tay nàng ra, lấy môi mình thay thế.

Nháy mắt Tịch Nhan đã lên đến đỉnh, đột nhiên trong lúc lệ rơi đầy mặt nàng sáng tỏ — hắn quả nhiên vẫn không thể buông tay được.

Chương 218



Trận hoan ái này hết sức triền miên nhưng cũng vô cùng ôn nhu.

Ngay từ khi bắt đầu, hắn cố gắng khắc chế bản thân, e sợ sẽ làm nàng bị thương. Đến phút cuối cùng, lại không chịu buông nàng ra, cúi thấp đầu xuống, nhẹ nhàng hôn nàng. Tịch Nhan quả thật “muốn mà còn tỏ vẻ kháng cự”.

Bởi vì nàng thật sự không có cách nào chạm đến tâm tư của hắn, nên chỉ có thể đảo loạn tâm tư của mình. Nếu ngay cả bản thân nàng cũng không thể biết chính mình đang suy nghĩ cái gì, như vậy, nàng cũng hy vọng lần này hắn nhìn không thấu bản thân nàng.Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn thanh âm hai người hô hấp giao hòa cùng một chỗ.

Đột nhiên, căn phòng cách vách lại đột nhiên vang lên tiếng khóc trẻ con rõ to, thân thể hai người đều cứng đờ, vội vàng tách ra.

Không biết Bất Ly vì sao giờ này lại khóc nháo lên, trong lòng Tịch Nhan có chút lo lắng, Hoàng Phủ Thanh Vũ phản ứng nhanh hơn, bắt đầu mặc quần áo trước nàng, nàng cũng vội vàng nhặt quần áo đang phân tán trên mặt đất mặc vào.

Hoàng Phủ Thanh Vũ mặc quần áo với tốc độ cực nhanh, Tịch Nhan vừa mới mặc vào quần lót, hắn đã đi đến cánh cửa phân cách giữa hai gian phòng. Nhưng vừa mới đi tới cửa, hắn đột nhiên dừng chân lại.Tiếng khóc của Bất Ly vẫn còn vang lên xen lẫn với âm thanh dỗ dành nhỏ nhẹ của vú nuôi.

Hoàng Phủ Thanh Vũ phút chốc xoay người lại, đi về phía nàng.Tịch Nhan vừa mới khoác thêm áo ngoài, hắn đã đi đến trước mặt nàng, đưa tay đỡ lấy vai của nàng.”Nhan Nhan, nếu giữa Bất Ly và Nam Cung Ngự, nàng sẽ chọn như thế nào?”

Hắn cúi đầu, thanh âm vang lên giống như không mang theo cảm xúc gì, nhưng lại làm cho Tịch Nhan cảm thấy rùng mình.Nàng bỗng chốc hiểu được, hắn đang nhượng bộ, hắn đã thể hiện ra rằng hắn có thể thoái nhượng.Trong lòng Tịch Nhan tràn ngập đau khổ, trong lúc đó vẻ mặt nàng bắt đầu hiện lên sự chần chờ cùng bồi hồi, hồi lâu sau, rốt cuộc thốt lên hai chữ: “Bất Ly.”Hồi lâu sau, Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn không có phản ứng gì.

Cho đến kh