The Soda Pop
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214372

Bình chọn: 7.00/10/1437 lượt.

không yên, nơi ngực luôn ẩn ẩn cơn đau.

Ngay từ đầu nàng chỉ tưởng bản thân mình miên man suy nghĩ mới gây ra triệu chứng như thế, nhưng đêm càng dài, cơn đau nơi ngực càng rõ ràng.

Tịch Nhan lúc này mới biết thì ra cũng không phải là tâm bệnh gì đó, mà ở nơi đó thật sự đau, hơn nữa rất đau! Nàng nhịn không được cúi đầu rên rỉ, không biết tại sao có thể như vậy, ở trên giường cố nén một lát, nhưng lại thiếu chút nữa ngã xuống giường.

Cửa phòng đột nhiên bị người ta đẩy ra, ngay tại thời điểm nàng sắp sửa rơi xuống giường, bỗng nhiên một đôi tay ôm nàng lên, một lần nữa thả nàng lại trên giường.

Tịch Nhan cắn chặt hàm răng, còn chưa mở mắt đã nghe thấy được hơi thở trên người của người đó giống như đã từng quen biết, nàng chậm rãi nâng mắt lên, quả nhiên là Hoàng Phủ Thanh Vũ.

Nàng đau đớn khó nhịn, nỗi tức giận trong lòng cũng là khó nhịn, liền đấm vào người hắn: “Tránh ra –”

“Nhan Nhan, đừng nhúc nhích.” Hoàng Phủ Thanh Vũ hình như có chuẩn bị trước khi đến, cũng không biết từ chỗ nào lấy ra một hộp ngân châm, sau khi giữ chặt tay chân của nàng, cởi quần áo của nàng, liền châm vài kim lên huyệt đạo trên tay trái của nàng.

Sau một trận đau nhức khi cây kim đầu tiên hạ xuống, thế nhưng những cây kim kế tiếp thật sự lại không hề đau như vậy nữa. Toàn thân Tịch Nhan đều ra mồ hôi, lúc này cả người nàng trở nên vô lực, mông mông lung lung nhìn hắn: “Vì sao ta lại đau……”

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng vuốt ve cái trán của nàng, trầm giọng nói: “Đừng sợ, chỉ là căn bệnh phát sinh khi nàng sinh Bất Ly thôi.”

Tịch Nhan cảm thấy hắn đang lừa mình: “Nói bậy…… Trước kia ta chưa từng bị đau……”

“Bởi vì bệnh này vẫn bị áp chế.” Hắn tiếp tục giải thích nói, “Nhưng bị áp chế, cũng không có nghĩa là đã trị dứt điểm. Phía Tây Lạc Hà cung này, ánh mặt trời mỗi ngày chiếu vào nhiều nhất, nàng ở nơi đây, bệnh này sẽ chậm bộc phát, chỉ cần trị liệu một chút sẽ khỏe lại, không đau nữa.”

Tịch Nhan vốn đang tràn đầy hoài nghi, nhưng khi nghe hắn nói chắc chắn như vậy, rốt cuộc lựa chọn nửa tin nửa ngờ, chậm rãi nhắm mắt lại.

Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, hắn mới chậm rãi rút ra những cây kim đã châm trên người nàng ra, tinh thần Tịch Nhan đang lâm vào cơn hoảng hốt, trong lúc mơ mơ màng màng cảm thấy thanh âm của hắn ngay tại bên tai mình, hơn nữa còn không ngừng có những nụ hôn mềm nhẹ rơi xuống trên người mình.

Tịch Nhan rất muốn mở to mắt, nhưng một chút khí lực cũng không có, cảm giác mê ly giống như đã từng quen biết từ trong cơ thể truyền ra, nàng nhịn không được thoải mái thở dài một hơi, vốn nàng vẫn còn có chút đau nhói nơi ngực, đột nhiên trong lúc đó giống như không còn cảm giác gì nữa.

Trong thân thể giống như không có cảm giác gì, cùng với thanh âm trầm thấp thong thả của Hoàng Phủ Thanh Vũ bên cạnh nàng suốt một đêm. Trong cơn hoảng hốt, nàng nghe thấy hắn lặp đi lặp lại: “Nhan Nhan, không có việc gì, sẽ khỏe lại nhanh thôi……”

Chương 269

Ngày hôm sau, lúc Tịch Nhan tỉnh lại mặt trời đã lên cao đến đỉnh đầu.

Gối bên cạnh dường như vẫn con sót lại hơi thở thực mỏng manh, nhưng cũng không thể nào bỏ qua được. Truyện Sắc Hiệp –

Tịch Nhan chậm rãi ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đều đau ê ẩm, trong cơn hoảng hốt nàng nhớ rõ đêm qua Hoàng Phủ Thanh Vũ tựa hồ đã đến phòng mình, hơn nữa, trong trí nhớ vẫn còn độ ấm của da thịt tiếp xúc thân mật với nhau.

Tịch Nhan cúi đầu nhìn chính mình, nhưng vẫn thấy trung y giống như đêm qua trước khi đi vào giấc ngủ, vẫn không có thay đổi gì, vì thế nàng không xác định đến tột cùng đêm qua Hoàng Phủ Thanh Vũ có làm gì mình hay không.

Hôm nay nàng thức dậy trễ, bữa trưa cũng đương nhiên dùng trễ, vừa mới cầm lấy đôi đũa liền nghe từ bên ngoài truyền đến tin tứ, nói hoàng đế hạ chỉ ban chết cho Tứ Vương gia Hoàng Phủ Thanh Hựu cùng Lục Vương gia Hoàng Phủ Thanh Hoành, hành hình ngay lập tức.

Tịch Nhan nhất thời không cón khẩu vị nữa, chỉ miễn cưỡng uống một chén canh, liền cho người dọn bữa trưa xuống. Trong lòng nàng âm thầm cân nhắc, lần này hắn đồng thời ban chết cho hai vị huynh trưởng, tuy nói là có đầy đủ mọi chứng cứ cho các tội danh, nhưng dù sao cũng khó tránh bị mọi người nghị luận, cũng không biết sử sách sẽ thêm bớt những gì đây.

Suốt cả ngày, Tịch Nhan đều không yên lòng, cứ miên man suy nghĩ mãi, kết quả là ngay cả bữa tối cũng không dùng. Vừa mới thắp đèn, bỗng nhiên có người đến truyền lời nói là Bất Ly mời nàng qua dùng điểm tâm.

Thì ra là Bất Ly muốn nàng qua đó, bất luận như thế nào Tịch Nhan vẫn sẽ đi. Trên đường đi, nàng nhất thời lại nghĩ tới hẹn ước nửa năm với Hoàng Phủ Thanh Vũ, trong lòng nhịn không được lại cảm thấy sầu lo – nếu thời hạn nửa năm đến, nàng làm sao bây giờ, Bất Ly làm sao bây giờ?

Nàng suy nghĩ suốt cà đường đi, người phía trước đã đưa nàng đi đến giữa Ngự hoa viên, tâm Tịch Nhan bất giác sinh nghi, dừng lại cước bộ: “Không phải ngươi nói trưởng công chúa mời ta đi dùng điểm tâm sao? Đến Ngự hoa viên làm gì?”

Người đó khom người nói: “Thỉnh quận chúa đi thêm vài bước nữa, trưởng công chúa ở ngay lương đình phí