Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212395
Bình chọn: 8.00/10/1239 lượt.
gian dùng bữa trưa, hai người ngồi ở bên cạnh bàn, cũng chỉ là mắt to nhìn đôi mắt nhỏ cùng nhau than thở.
Toàn bộ Triêu Dương điện cũng bởi vì tiếng ai thán của hai chủ một lớn một nhỏ tử mà lâm vào tình cảnh bi thảm.
Cuối cùng, Tịch Nhan đột nhiên vỗ bàn, cáu giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Ly nhi, chúng ta thiêu hủy Ngự thư phòng của cậu Quân Bảo đi!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bất Ly nhíu chặt cả một buổi sáng nhất thời tràn ra vẻ mặt vui sướng: “Được được, mẫu thân, chúng ta thiêu hủy Ngự thư phòng của cậu Quân Bảo đi!”
“Ai, quả nhiên là nữ sinh ngoại tộc mà.” Ngoài cửa chợt vang lên một tiếng thở dài, Tịch Nhan ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt sắc bén nhất thời hóa thành phi đao, ngàn đao vạn đao đều hướng về phía nam nhân tên gọi Hoa Quân Bảo!
Hoa Quân Bảo vội mở chiếc quạt trong tay ra, che lấy ánh mắt của Tịch Nhan, lúc này mới đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt của Bất Ly, nở nụ cười:”Ly nhi, đừng nghe mẫu thân của con nói bậy, toàn dạy những điều không tốt cho trẻ con.”
“Đừng chạm vào mặt nữ nhi của ta!” Tịch Nhan đạp một cước thật mạnh vào chiếc ghế của Hoa Quân Bảo đang ngồi, nhưng nhất thời bản thân mình cũng cảm thất thắt lưng đau nhói.
Hoa Quân Bảo giương giọng cười ha hả: “Đây có tính là báo ứng không?”
“Hoa Quân Bảo!” Tịch Nhan cắn răng hô lên một tiếng, vừa đau đớn vừa khổ sở, đột nhiên ủy khuất rơi lệ, “Huynh đừng nghĩ có cơ hội là có thể khi dễ ta.”
Hoa Quân Bảo dào dạt đắc ý nhìn nàng: “Ta chính là nghĩ như vậy thì tính sao? Ta nói cho muội hay lần này nếu Hoàng Phủ Thanh Vũ không bày tỏ được thành ý, muốn rước muội trở về Bắc Mạc thì quả thực là si tâm vọng tưởng.”
“Huynh muốn lấy từ chàng thứ gì?” Tịch Nhan lau lau nước mắt trên mặt, mắt lạnh nhìn hắn.
Hoa Quân Bảo thản nhiên nhíu mày: “Chờ hắn thu phục được Đại Sở, ít nhất phải dâng một phần ba Đại Sở làm sính lễ, ta mới có thể suy xét đến việc cho phép muội gả cho hắn một lần nữa.”
“Huynh mới là si tâm vọng tưởng!” Tịch Nhan lạnh lùng trào phúng nói, “Một phần ba Đại Sở, huynh có bản lĩnh thì tự mình đánh đi.”
Một phần ba quốc thổ Đại Sở, nếu muốn lấy làm sính lễ, quả thực là hành động điên cuồng chưa từng có từ trước tới nay. Với một người lý trí như Hoàng Phủ Thanh Vũ, Tịch Nhan không cho rằng hắn sẽ đưa ra một quyết định làm cho thế nhân phải sợ hãi than thầm như vậy. Hơn nữa, nàng cũng không đáng giá bằng một phần ba quốc thổ Đại Sở.
Nghĩ đến đây, Tịch Nhan nhịn không được cãi lại: “Huynh không sợ sau khi hắn đánh bại Đại Sở, sẽ đến đối phó Tây Càng chứ? Đến lúc đó ngay cả Tây Càng hắn cũng nhau tiêu diệt, để xem huynh lấy gì mà muốn một phần ba quốc thổ Đại Sở kia!”
Hoa Quân Bảo cười không nói, quay đầu nhìn nhìn vẻ mặt mờ mịt của Bất Ly, cười nói: “Ly nhi ngoan, phải ngoan ngoãn ăn cơm, đừng học theo mẫu thân của con, gầy giống như yêu tinh.”
Bất Ly nở nụ cười ha ha: “Không phải đâu. Phụ thân nói, mẫu thân là đẹp giống như yêu tinh.”
Cho tới bây giờ Tịch Nhan chưa từng nghe từ trong miệng Hoàng Phủ Thanh Vũ nói qua những lời như vậy, chỉ một thoáng đỏ bừng cả mặt, thanh âm cũng ôn nhu lại: “Ly nhi, phụ thân của con nói vậy khi nào?”
“Phụ thân nói, không thể nói cho mẫu thân biết.” Bất Ly giảo hoạt nở nụ cười.
Hoa Quân Bảo cười to một trận, chiếc quạt trong tay bỗng nhiên không chút lưu tình gõ gõ trên đầu Tịch Nhan: “Nếu hắn dám đánh Tây Càng, ta sẽ đem muội treo trên thành lâu, để xem hắn làm sao đánh!”
Lời này nhất thời chạm đến chỗ đau của Tịch Nhan, nàng cầm lấy chiếc đũa trong tay phóng về phía Hoa Quân Bảo.
Chương 298
Chương 299
Truyện Sắc Hiệp –
Bất Ly vừa nhìn thấy Tịch Nhan tỉnh lại, lập tức lại nhào vào trong lòng Tịch Nhan: “Mẫu thân, cậu Quân Bảo lại gạt con.”
Nghe vậy, Tịch Nhan lập tức ôm chặt nữ nhi: “Ly nhi, hắn lừa con chuyện gì?”
Bất Ly vươn tay ra chạm vào bụng Tịch Nhan, nói: “Cậu nói nơi này của mẫu thân có đứa bé còn nhỏ hơn so với Bất Ly, nào có đâu?”
Tịch Nhan đầu tiên là ngẩn ra, sau đó vội cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Bất Ly: “Cái gì?” Kế đến, nàng lại ngẩng đầu nhìn về phía Hoa Quân Bảo, vẫn còn thất thần: “Đứa bé nào?”
Hoa Quân Bảo bỗng dưng thở dài một hơi, nhún nhún vai nói: “Ta làm sao mà biết đứa bé nào, thật sự là kỳ lạ!” Dứt lời, hắn xoay người liền rời khỏi tẩm cung của Tịch Nhan.
Tịch Nhan nhìn bóng dáng hắn rời đi, lại nhìn ánh mắt của tiểu Bất Ly, trong lòng bỗng dưng hiểu ra một chuyện, giống như mây mù được xua tan, nhìn thấy bầu trời trong xanh. Tịch Nhan chậm rãi xoa xoa bụng mình, ngay cả nụ cười cũng có chút nơm nớp lo sợ, lo sợ mình hiểu lầm, lo sợ mình đã đoán sai điều gì.
“Mẫu thân!” Bất Ly thấy nàng mỉm cười, rồi lại ngưng cười, nhịn không được lôi kéo tay áo của nàng, “Người làm sao vậy?”
Những cảm xúc tích tụ trong nội tâm Tịch Nhan bao lâu nay rốt cuộc không thể kiềm chế được nữa, lòng nàng một lần nữa nổi lên gợn sóng. Bao nhiêu kinh hỉ cùng chờ mong như vậy, từ sau khi Hoàng Phủ Thanh Vũ rời đi chưa từng xuất hiện qua. Nàng nhịn không được một tay ôm lấy nữ nhi vào trong lòng, rốt cuộc bật cười ra tiếng, nhẹ nhàng hôn