Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212221
Bình chọn: 7.5.00/10/1222 lượt.
được trại hoa, thân thể vốn mỏi mệt không chịu nổi của Tịch Nhan rốt cuộc khôi phục lại tinh lực, nắm chặt tay Bất Ly, e sợ mình sẽ nghe được tin tức gì xấu. Bàn tay của Bất Ly bị nàng nắm phát đau, nhịn không được “Ôi” một tiếng: “Mẫu thân, đau.”
Tịch Nhan lúc này mới phục hồi tinh thần lại, vội buông nữ nhi ra, lại ôm cô bé vào trong lòng, nhịn không được nhắm mắt lại trong lòng không ngừng âm thầm niệm Phật.
Vào hoa thành, Thập Nhất liền tự mình đánh xe ngựa hướng về sơn trang Hoàng Phủ Thanh Vũ đang dưỡng bệnh.
Vừa xuống xe ngựa, Tịch Nhan liền gấp đến độ nhìn chung quanh, Thập Nhất thấy thế, vội bế Bất Ly lên, nói: “Thất tẩu, tẩu đi theo đệ.”
Hắn dẫn Tịch Nhan đi một đường đến hậu viện yên tĩnh, Tịch Nhan rất lo lắng, đi nhanh như bay, vài lần thiếu chút nữa vượt qua Thập Nhất, Thập Nhất nhìn thấy mà khiếp hãi: “Thất tẩu, tẩu chậm một chút.”
Tịch Nhan làm sao chậm được chứ, mãi cho đến khi vào vào một hoa viên, theo hành lang gấp khúc, đến một thư phòng có cửa sổ đang đóng chặt, bỗng nhiên nghe thấy bên trong truyền ra hai tiếng ho khan, lúc này nàng mới dừng chân lại.
Nhìn thấy sắp đến nơi, nàng đột nhiên lại dừng chân, Thập Nhất không khỏi quay lại nhìn về phía nàng, liền bắt gặp nàng dán người lên cửa sổ, hơi kiễng mũi chân, rõ ràng là đang nghiêng tai lắng nghe thanh âm bên trong.
Trong lòng Thập Nhất không khỏi chấn động, làm một động tác giữ yên lặng với Bất Ly, sau đó liền ôm cô bé lặng yên đi vào một căn phòng khác.
Tịch Nhan dán hai lỗ tai lên cửa sổ, ngoại trừ thỉnh thoảng nghe được vài tiếng ho khan của Hoàng Phủ Thanh Vũ, còn lại là thanh âm dị thường trầm thấp có chút đứt quãng của hắn.
Nàng không biết hắn đang nói chuyện với ai, cũng không biết nội dung hắn nói là gì. Nhưng chính chỉ cần như vậy, cách một cánh cửa sổ nghe được thanh âm của hắn, những lo lắng cùng lo âu nhiều ngày qua rốt cuộc cũng dần dần tiêu tán, chậm rãi hóa thành hai hàng lệ tràn ra khóe mắt.
Chương 301
Bạn đang đọc truyện được copy tại Y
Dường khó kìm lòng nổi, Tịch Nhan thì thào gọi ra tiếng: “Thất lang……”
Tiếng nói chuyện trong phòng đột nhiên im bặt, sau một lát, đột nhiên lại có một chút động tĩnh, cùng với tiếng kêu của Thập Nhị “Thất ca”, cửa thư phòng lập tức mở ra.
Tịch Nhan giật mình ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy người kia đi ra từ cửa thư phòng, quần áo đơn giản màu trắng, hình dáng gầy gò, đứng ở nơi đó nhìn nàng.
Hắn gầy. Tâm Tịch Nhan run lên mạnh mẽ, không biết hắn bị bệnh đến tột cùng trầm trọng bao nhiêu, thế nhưng đã làm cho hắn gầy thành như vậy!
Hoàng Phủ Thanh Vũ đứng ở cửa sổ nhìn nàng, đầu tiên là vui mừng, sau đó ánh mắt dừng lại ở trên bụng của nàng, trong nháy mắt chuyển sang kinh ngạc, khi phục hồi tinh thần lại, khắc chế không được quay đầu đi, kịch liệt ho khan.
Tịch Nhan nhất thời quá mức sợ hãi, tập tễnh bước chân, vừa nghiêng ngả vừa lảo đảo tiến lên.
Vốn muốn hỏi thăm bệnh tình của hắn, lại không ngờ hắn đột nhiên giang hai tay ra, một tay ôm lấy nàng kéo vào trong lòng.
Khi dựa vào lồng ngực quen thuộc này, Tịch Nhan liền khắc chế không được một lần nữa lại rơi lệ: “Thất lang.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ mới vừa ho khan, sắc mặt có chút khó coi, nhưng vẫn cười như cũ, một tay ôm lấy nàng, một tay lại xoa xoa bụng của nàng, thấp giọng nói :”Nàng giấu giếm ta thật giỏi.”
Tịch Nhan ở trong lòng hắn cọ cọ, nức nở nói: “Ai kêu chàng làm cho ta lo lắng.”
Ở trước cửa phòng, chàng thì thầm nàng thủ thỉ, từ trong thư phòng, Thập Nhị đột nhiên đi ra, gặp tình hình này, đầu tiên là khẽ ho một tiếng, sau đó mới nói: “Thất ca, huynh không thể trúng gió, nên vào nhà đi.”
Tịch Nhan lúc này mới phục hồi tinh thần lại, vội rời khỏi vòng tay ôm ấp của hắn, đưa tay hắn kéo vào trong thư phòng. Thập Nhị thấy thế, cũng không theo vào, mà từ bên ngoài đóng của thư phòng lại.
Trong thư phòng, lò sưởi từ sớm đã được đốt lên, ấm áp cực kỳ. Tịch Nhan tiến vào thư phòng, liền lập tức xoay người đối diện với Hoàng Phủ Thanh Vũ, kiễng mũi chân lên, đưa tay chạm đến khuôn mặt gầy gò của hắn, thấp giọng nói: “Tại sao có thể như vậy? Biết mình sinh bệnh, vì sao chàng không tĩnh dưỡng cho thật tốt?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn hốc mắt nàng hồng hồng, lại chỉ mỉm cười như trước, chậm rãi cúi đầu xuống, vừa muốn hôn nàng, lại đột nhiên dừng lại, chỉ cọ cọ trên mặt nàng, liền tựa đầu quay sang một bên, thở dài nói: “Không thể để nàng lây bệnh của ta.”
Tịch Nhan khẽ cắn môi nhìn hắn, bỗng nhiên lại lần nữa kiễng chân lên, liều lĩnh in lên đôi môi của hắn, cuối cùng, mới thấp giọng nói: “Ta sợ cái gì chứ. Chỉ cần có chàng ở đây, ta không sợ gì cả.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng nhu nhu đỉnh đầu của nàng, kéo nàng đến ngồi trên nhuyễn tháp, đỡ lấy thắt lưng của nàng, lại sai người tìm chiếc gối mềm đến đây lót ở sau thắt lưng nàng, lúc này mới nắm tay nàng, ngồi xuống ở bên nhuyễn tháp, chỉ nhìn vào bụng của nàng, sau đó mới nâng đôi mắt ôn hòa lên: “Vì sao không nói cho ta biết?”
Tịch Nhan ủy khuất nói: “Chàng vừa đi liền bặt vô âm tín, ta tức giận.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu cười, cùng nàng mười
