Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212291
Bình chọn: 8.00/10/1229 lượt.
ay, thân thủ của Thập Nhất Vương phi cũng vô cùng tốt, một quyền rồi lại thêm một chưởng bổ về phía Thập Nhất, tuyệt không lưu tình chút nào. Thần sắc Thập Nhất sớm lộ vẻ khó xử, vừa muốn ngăn cản, lại vừa phải chú ý không để nàng bị thương, thực sự là vô cùng khó khăn.
Lúc cuối cùng, thừa dịp nàng không để ý một chút mà lộ ra sơ hở, Thập Nhất nắm ngay lấy cổ tay nàng, đồng thời nhanh chóng xoay thân thể của nàng qua, kéo vào trong ngực, quát: “Tiết Linh Hi, nàng náo loạn đủ chưa?”
Tay Tiết Linh Hi bị hắn giữ lại, căn bản không thể nhúc nhích, vừa định dùng chân, Thập Nhất đột nhiên dùng một chân chế trụ hai chân nàng, làm hai chân nàng cũng không nhúc nhích nổi. Nàng cuối cùng buông tha không giãy dụa nữa, cười lạnh: “Hoàng Phủ Thanh Dung, nếu không phải trong lòng chàng có quỷ thì cần gì phải sợ ta đi qua đó gặp nàng ta? Chuyện này tới giờ chàng còn muốn lừa mình dối người sao, chàng căn bản chính là kẻ bất trung bất nghĩa, chàng thích Thất tẩu của mình!”
“Nàng thích nói hươu nói vượn như thế nào thì tùy.” Thập Nhất trầm giọng nói, “Nhưng hiện nay Thất tẩu có thai trong người, Thất ca lại đang mang bệnh nhẹ, nếu nàng dám ở trước mặt hai người ấy nói bậy bạ gì, ta nhất định sẽ không tha cho nàng đâu.”
“Chàng đương nhiên sẽ không tha cho ta!” Tiết Linh Hi cắn môi nói, “Chàng hận không thể khiến ta chết còn gì, như vậy, sẽ không ai biết bí mật trong lòng chàng, chàng có thể tiếp tục bất trung bất nghĩa rồi!”
Thập Nhất rốt cuộc không kìm chế được, tay hơi tăng thêm lực, Tiết Linh Hi liền không nhịn được kêu lên: “Hoàng Phủ Thanh Dung, chàng sẽ không chết tử tế, buông ra!”
Thập Nhất lạnh mắt nhìn nàng, nói: “Ta nói lại lần nữa, phán đoán này là tự nàng nghĩ ra, đừng có làm như đấy chính là sự thật.”
Nói xong, Thập Nhất liền vung mạnh tay, bước ra khỏi lương đình.
Chương 303
Truyện Sắc Hiệp –
Tịch Nhan đầu tiên là đi đến phòng Hoàng Phủ Thanh Vũ tìm hắn, nhưng lại phát hiện trong phòng căn bản không có ai cả, đệm chăn cũng cuộn lại ngay ngắn. Nàng lại đi đến thư phòng, vừa đẩy cửa ra, quả nhiên nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ đang dựa vào bàn, nhấc bút không biết viết cái gì, lại thấp giọng ho hai tiếng.
Tịch Nhan liền giận dữ, tiến lên giật chiếc bút trong tay hắn ra: “Chàng đêm qua không có ngủ chút nào phải không?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía nàng, mỉm cười nói: “Ai bảo? Ta chỉ thức dậy có phần hơi sớm thôi.”
Tịch Nhan nửa tin nửa ngờ, thế nào cũng không chịu trả lại chiếc bút cầm trong tay cho hắn: “Chàng hiện tại nên nghỉ ngơi mà rốt cuộc chàng có biết cái gì là nghỉ ngơi hay không? Lại còn làm việc vất vả như vậy…..” Tịch Nhan cắn môi, bỗng nhiên ném chiếc bút cầm trong tay về phía hắn nói: “Vậy chàng kêu Thập Nhất đưa ta tới nơi này làm cái gì? Chính là để nhìn chàng suốt ngày đối mặt chỗ công văn tấu chương này sao? Một khi đã như vậy, không bằng hiện tại ta trở về Tây Càng thôi!”
Dứt lời, Tịch Nhan xoay người định đi ra cửa.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lại giành trước bước nhanh đến cửa, đưa tay giữ nàng ngay tại cửa, cười làm lành nói: “Được được được, là ta sai, ta lập tức đem mấy thứ này giao cho Thập Nhị phụ trách, được không?”
Tịch Nhan vẫn bộ dáng cáu giận như cũ, quay về phía hắn liếc mắt một cái, lại nói: “Ta ngàn dặm xa xôi đến nơi này, mang theo hai hài tử của chàng, vừa vô danh lại vừa vô phận, ta đều không có so đo. Hôm qua chàng còn nói sẽ vì ta cùng đứa bé mà giữ gìn thân thể, hôm nay liền nuốt lời, bảo ta như thế nào tin tưởng đây?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ vừa nghe xong liền biết nàng đang cố ý diễn trò, nhịn không được nở nụ cười, kề sát vào mặt nàng, thấp giọng nói: “Tịch Nhan, từ nay về sau, ta tuyệt đối tuân thủ lời hứa bản thân trăm phần trăm, được chưa?”
Tịch Nhan lúc này mới thu hồi biểu tình cáu giận, trong mắt hiện lên nét cười như có như không: “Vậy thì cả đêm qua ta không có ngủ ngon, ta muốn chàng giúp ta.”
Vì thế, Hoàng Phủ Thanh Vũ đã nói được thì phải làm được, mang theo Tịch Nhan về phòng mình, rồi mới sai người một lần nữa sửa sang lại chăn đệm, để cho nàng nằm thoải mái trước rồi bản thân mới nằm xuống bên cạnh nàng.
Hắn vừa nằm xuống, Tịch Nhan lập tức vùi đầu vào trong lòng hắn, thanh âm của Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng nhiên có chút trầm thấp: “Nhan Nhan?”
Tịch Nhan không ngẩng đầu nói: “Ta không sợ chàng truyền bệnh cho ta. Truyền bệnh cho ta cũng tốt, chàng không khỏe, như vậy ta cũng không khỏe.”
“Vẫn nên suy nghĩ cho đứa bé.” Qua hồi lâu, hắn lại thấp giọng nói.
“Không có chàng thì không có đứa bé không phải sao?” Tịch Nhan cúi đầu nói một câu, càng hướng vào trong lòng hắn cọ cọ, tận đến khi Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc bất đắc dĩ phải giữ chặt vai nàng, nàng mới dừng lại, khẽ cười nói, “Thất lang, sơn trang này là nơi rất tốt, khí hậu cũng tốt nữa, thật sự thích hợp cho chàng dưỡng bệnh. Chàng nói xem, nếu đứa bé này của chúng ta sinh ra ở đây, có thể thật sự trở thành địa linh nhân kiệt hay không?”
Ngón tay Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi trượt ở trên mặt nàng, nhẹ giọng nói: “Cho dù không sinh ra ở nơi này, con của chúng ta nhất đị
