80s toys - Atari. I still have
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211962

Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.

trong tay hắn, nở nụ cười trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Đứa bé thật đáng yêu.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn liếc nhìn nàng, gật gật đầu.

“Vậy Thất tẩu đâu?” Thập Nhị sau một lát kinh ngạc lại không an phận, thừa dịp Thập Nhất cùng Đạm Tuyết chơi đùa với đứa bé, đảo mắt xung quanh tìm thân ảnh của Tịch Nhan, “Thất ca, huynh cũng nên đưa Thất tẩu đến cho chúng ta gặp mặt chứ!”

Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên quét mắt qua người hắn một cái, Thập Nhị ngập ngừng rồi thức thời ngậm miệng lại.

“Thập Nhất, đệ làm việc cẩn trọng, mau đi tìm hai bà vú về đây, tìm hai người có kinh nghiệm làm mẹ để chăm sóc Duệ nhi cho tốt.”

“Dạ.” Thập Nhất lên tiếng trả lời, “Thất ca, huynh cứ yên tâm.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới gật gật đầu, ôm đứa nhỏ đi ra khỏi phòng, trở về gian phòng mà Chu Tử Hiên đang canh giữ.

Tịch Nhan kinh ngạc ngồi trên giường, nghe thấy thanh âm, lập tức bật dậy, tiến lên tiếp nhận đứa nhỏ trong tay hắn, thấy đứa bé vẫn ngủ say như trước, nàng mới yên tâm đặt đứa bé nằm trên giường, nàng vẫn ngồi yên bất động bên cạnh đứa bé, không mảy may để ý đến Hoàng Phủ Thanh Vũ đứng phía sau.

Cho đến khi bị người phía sau ôm vào lòng, nghe được giọng nói của người đó: “Đứa bé này trông giống nàng”, mới hừ một tiếng. Truyện Sắc Hiệp –

“Khi đó, nàng có vất vả không?” Hắn nhẹ nhàng hôn vành tai của nàng, thấp giọng nói.

Qua hồi lâu, Tịch Nhan mới cực kỳ không tình nguyện đáp một câu: “Không vất vả.”

“Đứa bé được sinh ra lúc nào?”

“…… Thập Nhị tháng sáu, giờ Thìn.”

Hắn cúi đầu nở nụ cười:”Bát tự vô cùng tốt.”

Tịch Nhan không nói cái gì nữa, tùy ý để hắn ôm, nhưng ở sâu trong nội tâm nàng, nơi hắn không nhìn thấu lại đang ra sức giãy dụa.

Chương 85

Nửa đêm, Tịch Nhan vẫn không thể đi vào giấc ngủ.

Phía sau là tiếng hít thở vô cùng mềm nhẹ của Duệ nhi. Đứa bé mới bốn tháng tuổi này dường như rất thích Hoàng Phủ Thanh Vũ, cùng hắn y y nha nha chơi suốt cả ngày, đến khi trời tối mới lộ ra vẻ buồn ngủ, tắm rửa xong rất nhanh liền ngủ.

Giờ này khắc này, mặc dù Tịch Nhan không quay đầu lại, nhưng nàng cũng biết Hoàng Phủ Thanh Vũ nhất định còn chưa ngủ. Cả một ngày nay, hắn đều thật cẩn thận chơi đùa với Duệ nhi, ngay cả vừa rồi Duệ nhi muốn ngủ, hắn đều tự mình dỗ dành, thật sự là cực kỳ bất thường.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Tịch Nhan bỗng nhiên nghe được thanh âm hắn đứng dậy, nhưng nàng vẫn không quay đầu lại. Một lát sau, hắn đã quay lại, lúc này liền trực tiếp ôm lấy nàng vào lòng:”Vì sao nàng còn chưa ngủ?”

Tịch Nhan cả kinh, nằm trong ngực hắn mới phát hiện thì ra lúc nãy hắn mang Duệ nhi đặt vào trong nôi, vào giờ phút này, trên chiếc giường lớn chỉ còn hai người nằm sát bên nhau không hề bị ngăn cách.

“Ngủ không được.” Tịch Nhan thản nhiên đáp lại một câu.

“Sao?” Hắn thuận tay vuốt lên mái tóc đen của nàng, khẽ cười, “Như vậy, ta có thể lý giải thành Nhan Nhan là vì gặp lại ta mà không ngủ được không?”

Tịch Nhan lặng im không trả lời.

“Vẫn là…… Nàng vẫn đang tính toán trốn khỏi ta một lần nữa sao?” Hắn hơi dựa sát vào nàng, hơi thở nóng ấm phà vào da thịt Tịch Nhan, tuy nói hai người đã có những hành vi thân mật từ trước, nhưng mà đã xa cách hơn một năm giờ này khắc này, động tác như vậy có vẻ cực kỳ ái muội.

Tịch Nhan tránh khỏi hắn: “Ta đang mệt, ngươi đừng quấy rầy ta.”

Nàng lại cố ý xem nhẹ câu hỏi của hắn, giả vờ như chưa nghe được gì.

Hắn vẫn cười, ôm nàng càng chặt, thấp giọng nói: “Nhan Nhan, với tư cách là trượng phu, ta nghĩ ta cần thiết phải nhắc nhở nàng, có một số việc, nàng không cần phải hao phí khí lực.”

Tịch Nhan lẳng lặng nghe xong, hồi lâu sau mới cười khẽ một tiếng: “Ngài đã nắm Duệ nhi trong tay, ta còn có thể nghĩ gì nữa?” Đôi mắt chuyển động vòng vo, Tịch Nhan chuyển đề tài, “Ta nghe nói, hơn một năm qua Thất gia có thể nói là rất vui vẻ hạnh phúc.”

“Ừ, không có Nhan Nhan bên cạnh, kỳ thật ta rất thống khổ.” Hắn kéo tay nàng qua, đưa lên môi hôn nhẹ.

Luôn là như vậy. Lời hắn nói, Tịch Nhan không thể nào phân biệt được câu nào thực câu nào là giả, giống như vì sao hắn đối xử với nàng tốt như vậy, đến bây giờ, trong lòng nàng vẫn còn nghi hoặc không thôi.

Nhưng mà nàng cũng không đem nghi hoặc trong lòng nói ra, mặc kệ hắn vì nguyên nhân nào, cuối cùng cũng không thể lâu dài?

“Hơn một năm qua, chẳng lẽ ngài không cưới thêm vài sườn phi, nuôi thêm vài thị thiếp sao?”

“Nàng nói thử xem?” Hắn không mặn không nhạt đem vấn đề ném trở về cho nàng.

Về tình hình của hắn hơn một năm qua, Tịch Nhan tất nhiên là biết, hơn nữa biết rất rõ ràng. Nhưng lại không biết vì sao vẫn muốn hỏi, muốn chính tai nghe được hắn trả lời.

Rõ ràng là sợ hãi, muốn trốn tránh, nhưng lại chứa đựng sự chờ mong. –

Hai người cứ như vậy câu được câu không nói chuyện, trong lòng Tịch Nhan tất nhiên là có tính toán riêng, không dám biểu lộ ra ngoài.

Ngày đó, nàng đã quyết tâm phải rời khỏi hắn, mặc dù sẽ bị nỗi khổ tương tư hành hạ, bây giờ làm thế nào lại cam tâm tình nguyện trở về với hắn? Nay, điều nàng đang chờ, đó là Nam Cung Ngự trở về.

Lúc đối mặt với Hoàng Phủ Thanh