Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212010
Bình chọn: 8.00/10/1201 lượt.
Vũ, trong lòng nàng cô đơn cùng bất lực, rất cần người bên ngoài trợ giúp. Mà người này, ngoài Nam Cung Ngự thì không còn ai cả.
Lạc Hà sơn trang vốn cũng là sản nghiệp của Nam Cung Ngự, hơn một năm qua nàng đều ở tại nơi đó, mà Nam Cung Ngự cũng thường xuyên đến đây ở, chỉ ngẫu nhiên mới xuất môn để xử lý chuyện cấp bách. Đúng lúc lần này, khi Hoàng Phủ Thanh Vũ tìm được nàng thì Nam Cung Ngự lại vắng mặt.
Hôm sau, khi Tịch Nhan nửa tỉnh nửa mê thức dậy, Hoàng Phủ Thanh Vũ cùng Duệ nhi đều không thấy bóng dáng. Nàng chậm rãi đứng dậy, biết ngoài cửa nhất định có người canh giữ nên cũng không đi ra mở cửa, chỉ đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Chương 86:
Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Quả nhiên, Hoàng Phủ Thanh Vũ đang ôm Duệ nhi tản bộ trong hoa viên, vừa đi vừa thì thầm nói chuyện với đứa bé con chưa hiểu chuyện. Cũng thật kỳ lạ, Duệ nhi tuy không hiểu nhưng lại bị hắn chọc cười khanh khách không ngừng, hai người đi một chút lại ngừng lại, trông rất hoà thuận vui vẻ.
Lúc dung bữa sáng, Hoàng Phủ Thanh Vũ quay về phòng cùng nàng dùng bữa.
“Duệ nhi đâu?” Tịch Nhan vừa thấy không có thân ảnh đứa bé, nhất thời đứng dậy.
“Nàng gấp gì chứ.” Hắn thản nhiên nói,”Đã có người chiếu cố rồi, trước hết nàng nên chăm sóc cho bản thân mình đi. Sau sinh Duệ nhi ra, nàng có chăm sóc bản thân tốt hay không?”
Tịch Nhan run sợ một chút mới ý thức được hắn đang hỏi về bản thân mình, liền miễn cưỡng lên tiếng xem như đáp lại.
Hắn bỗng nhiên cười khẽ một tiếng: “Đúng rồi, nói vậy Nam Cung Ngự chiếu cố nàng vô cùng tốt phải không?”
Tịch Nhan chưa bao giờ hoài nghi khả năng hắn hiểu biết về mình, mặc dù là có nghi hoặc, cũng chỉ là nghi hoặc hắn từ chỗ nào biết những điều đó. Bởi vậy khi hắn nói ra những lời như vậy, nàng cũng không có gì ngạc nhiên, chỉ nói:”Đúng, sư huynh đối đãi với ta vô cùng tốt .”
“Sư huynh……” Hắn thản nhiên lập lại một lần, khóe miệng gợi lên ý cười thâm thúy khó hiểu, nhưng không nói thêm gì nữa, sau đó nói sang chuyện khác, “Lại đây, ta bắt mạch cho nàng.”
Trong lòng Tịch Nhan bất chợt chấn động, ngẩng mặt lên mỉm cười nói: “Sư phụ ta được xưng “Y vương”, sư huynh cũng có danh hiệu “Tiểu y tiên”, làm sao còn phiền ngài bắt mạch cho ta.”
Hắn cũng không bắt buộc nàng nữa, vừa cười vừa nhìn nàng nói: “Sau khi chúng ta khởi hành trở về Bắc Mạc, cũng nên cho Hoàng tổ mẫu cùng phụ hoàng gặp hoàng tôn một lần phải không?”
“Thất gia nói phải.” Tịch Nhan không cười nữa, chỉ thản nhiên trả lời một câu, cúi đầu lẳng lặng ăn cháo.
Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng không nói tiếp nữa, ý cười nơi khóe miệng dần trở nên ấm áp.
Thỉnh thoảng, lúc Tịch Nhan nâng mắt nhìn lên, sẽ bắt gặp nụ cười trên mặt hắn, trong lòng không khỏi chấn động — đối với đứa bé này, hắn vui mừng đến vậy sao?
Nhẹ cắn môi, Tịch Nhan lại cúi đầu xuống, trong nhất thời không kiềm chế được lại cảm thấy rất khổ sở.
Đến tột cùng phải như thế nào nàng mới có thể thoát khỏi lưới tình của hắn, không biết vì sao lại để ý đến sự quan tâm hắn?
Chương 87:
Y – www.
Quả thật Tịch Nhan vẫn còn quyết tâm bỏ trốn, mà cách hay nhất là lợi dụng Duệ nhi.
Khi đó, chỉ có Hoàng Phủ Thanh Vũ cùng lão Cửu, Thập Nhất, Thập Nhị mang theo nàng cùng Duệ nhi chuẩn bị xuất phát, trước khi lên xe, Duệ nhi nằm trong lòng nàng đột nhiên sốt cao.
Hoàng Phủ Thanh Vũ sắc mặt thay đổi, đưa tay ôm lấy Duệ nhi, thử sờ vào cái trán nho nhỏ của đứa bé, sau đó lập tức xoay người phân phó Chiêu Tử Hiên: “Tử Hiên, đi tìm một y quán gần đây.”
“Đưa Duệ nhi cho ta.” Tịch Nhan sốt ruột muốn ôm lấy Duệ nhi, “Gần thị trấn có y quán, ta sẽ đưa nó đi.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ thấy nàng vội vàng đến độ trên trán đầy mồ hôi, liền nhẹ giọng trấn an nói: “Không cần hốt hoảng, ta sẽ dẫn Duệ nhi đi khám bệnh, nàng an tâm chờ ở nơi này.”
“Không.” Tịch Nhan lập tức từ chối nói, “Ta muốn cùng đi. Thân thể Duệ nhi vẫn không tốt lắm, nếu đại phu không biết tình huống của Duệ nhi, vạn nhất bốc sai thuốc thì làm sao bây giờ?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng: “Được rồi, được rồi, trẻ con phát sốt cũng không phải là bệnh gì nặng, xem nàng kìa gấp đến độ muốn khóc, chúng ta cùng nhau đi tìm thuốc là được.”
“Vì ta nói đứa bé cùng với ngài không quan hệ, nên ngài đương nhiên không cần để ý nó.” Tịch Nhan lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, xoay người vén váy lên xe ngựa, “Mau đi tới y quán trong trấn.”
Trong lòng Hoàng Phủ Thanh Vũ vốn rất lo lắng, nhưng vừa nghe nàng vẫn nhắc đi nhắc lại không ngừng đứa bé với mình không quan hệ, khóe miệng nhịn không được gợi lên nụ cười, ôm đứa nhỏ cũng lên xe ngựa.
Trong y quáni, Hoàng Phủ Thanh Vũ không cho đại phu bắt mạch cho đứa nhỏ, mà bản thân tự mình ra tay, sau đó kê toa cho đại phu đi bốc thuốc, sau khi xong xuôi mọi việc, vừa nhấc đầu lại phát hiện Tịch Nhan đứng ở một bên, sắc mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi.
“Lại đây.” Hắn hướng về phía nàng vẫy vẫy tay, Tịch Nhan cực kỳ không tình nguyện đi qua đó, lại bị hắn ôm vào trong lòng, sau đó tay hắn kiểm tra mạch đập của nàng.
Tịch Nhan thay đổi sắc mặt khi thấy hắn hơi ninh mày, nhân tiện hỏi: “
