XtGem Forum catalog
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212154

Bình chọn: 7.5.00/10/1215 lượt.

hồng, mông mông lung lung nhìn khuôn mắt tuấn mỹ trước mắt, vươn tay ra ôm lấy cổ hắn, thấp giọng nói: “Hoàng Phủ Thanh Vũ, nơi này thật tốt.”

Hắn nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của nàng: “Nàng thích thì tốt rồi.” Cuối cùng, vừa cười vừa hỏi nàng: “Nhiều danh hoa như vậy, loại nào hợp với nàng nhất?”

Nghe vậy, Tịch Nhan bỗng dưng bật cười, sau một lát trầm ngâm liền nói: “Từ trước người bên ngoài hỏi ta yêu nhất loài hoa gì, ta chỉ nói là mẫu đơn. Nhưng hôm nay ta nói cho một mình chàng biết, ta yêu nhất ngọc phù dung đến từ đại mạc Tây Vực.”

Yêu nhất mẫu đơn, là vì nó quốc sắc thiên hương, phồn hoa nở rộ, không thê lương, không tịch mịch; nhưng trên thực tế nàng yêu chính là ngọc phù dung, chỉ vì nó cùng mình giống nhau, sinh ra trong hoàn cảnh ác liệt nhất, rất cần người khác bảo vệ mình.

Tịch Nhan bỗng dưng cười ha hả, tiến vào lòng hắn: “Bí mật này chỉ mình hai ta biết thôi. ”

Hoàng Phủ Thanh Vũ khóe miệng chậm rãi gợi lên nụ cười, định mở miệng nói chuyện đã thấy nàng chậm rãi nhắm hai mắt, đúng là đã ngủ, một chút bất đắc dĩ chợt gợi lên nơi khóe miệng, định ôm nàng đứng lên đi vào phòng.

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng động, mi tâm Hoàng Phủ Thanh Vũ nhíu lại, nhanh chóng thả Tịch Nhan xuống, ôm vào trong ngực mới quay đầu nhìn về phía người đang tới.

“A, Dự thân vương đúng là vẫn còn dám đến đây.” Trên mặt hắn cũng không kinh ngạc, tựa hồ sớm dự đoán được Mộc Cao Phi trước mặt nhất định sẽ xuất hiện ở nơi này.

Biểu tình Mộc Cao Phi cũng đạm mạc, chỉ nhìn về phía Tịch Nhan trong lòng hắn, trên người hắn lại tỏa ra một cảm xúc trái ngược, thì thào gọi một tiếng: “Nhan Nhan……”

“Dự thân vương ngày thường dấu diếm hình dáng, lần này lại một mình bất chấp nguy hiểm tới đây, nếu chỉ là vì nhìn trộm thê tử của ta một chút, như vậy, ta thay mặt Nhan Nhan cảm tạ Dự thân vương rồi.” Khóe miệng Hoàng Phủ Thanh Vũ nở một nụ cười nhợt nhạt, “Bất quá ba chữ “Dự thân vương” thật là khó đọc, nếu có thể giống lúc trước chỉ gọi ngươi là Nam Cung thì dễ nghe hơn.”

Mộc Cao Phi cũng cười lạnh: “Hoàng Phủ Thanh Vũ, ngày đó làm cho Nhan Nhan trở thành người của ngươi, là vì ta lâm vào hoàn cảnh bất đắc dĩ, nhưng ngươi cũng đừng quên thân phận của mình, nếu một ngày kia nàng biết được, chỉ sợ đến lúc đó nàng sẽ không còn là người của ngươi nữa?”

“Thân phận của ta?” Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nói, ” Thân phận của ta thật sự rất rõ ràng, xác thực không giống Dự thân vương phức tạp như vậy. Bất quá cũng may Dự thân vương chung quy cũng chỉ có vài thân phận, thế mà lại nói ta.”

“Hoàng Phủ Thanh Vũ, ngươi thật sự là kẻ đa mưu tuc trí, ngươi cũng biết tinh tường rằng hiện nay thời cơ còn chưa chín muồi, ta tạm thời không nói cho Nhan Nhan tất cả mọi chuyện, cũng sẽ không cùng ngươi tranh đoạt nàng, nhưng một ngày kia, nếu Nhan Nhan thấy rõ bộ mặt thật của ngươi, nàng nhất định sẽ là người của ta.” Dừng một chút, hắn lại nói, “Lúc trước, ta quyết định đẩy nàng vào lòng ngươi, ta sẽ không hối hận, chỉ cần nàng vẫn là nàng, ta sẽ không bỏ cuộc.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười lạnh nhìn hắn rời đi, thản nhiên nói: “Nếu hiện nay ngươi còn vọng tưởng tranh giành cùng ta, thật sự là ý nghĩ kỳ lạ .”

Chương 104

Nắng sớm mờ mờ, Tịch Nhan từ trong giấc ngủ say tỉnh lại, mở mắt ra nhìn thấy khuôn mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ đang ngủ bình yên.

Không biết bao nhiêu lần nàng nhìn hắn gần như vậy, trong lòng nàng vẫn giống như nai con lạc bầy, khắc chế không được cảm giác tim đập thình thịch. Tịch Nhan chậm rãi nâng tay lên, cách mặt hắn một khoảng, miêu tả khuôn mặt hắn, mũi này, môi này, cằm dưới này……

Khóe miệng chậm rãi nở nụ cười, nhưng lại mang theo một chút bất đắc dĩ cùng chua xót.

Cho đến hôm nay, nàng vẫn không thể đoán được hắn.

Dù nàng đã bày tỏ mọi chuyện, đặt toàn bộ tín nhiệm trên người hắn, hoàn toàn mở rộng nội tâm, ỷ lại hắn, quấn quít lấy hắn, yên tâm thoải mái hưởng thụ sự sủng ái của, biến bản thân thành kẻ nhát gan, trở nên si ngốc, đều là bởi vì đối với hắn không xác định rõ.

Có lẽ trước mặt hắn nàng xác thực hồ đồ, nhưng không đến mức ngu ngốc — nếu muốn nàng tin tưởng hắn đối xử tốt với nàng không vì lý do gì cả, nàng làm không được.

Rõ ràng biết tình yêu của hắn không thuần túy, nàng vẫn không nhịn được càng hãm sâu.

Trong mắt bỗng nhiên ẩm ước, Tịch Nhan chậm rãi ngồi dậy, vốn định làm hết sức nhẹ nhàng nhưng vẫn làm kinh động hắn.

Mặc dù vừa mới tỉnh ngủ nhưng con ngươi hắn vẫn thanh minh, tỉnh táo như trước, giống như vĩnh viễn không có mê ly cùng mông lung. Hắn cũng ngồi dậy, ôm lấy thắt lưng của nàng: “Sớm như vậy nàng dây làm chi? Hôm qua uống rượu, nàng có cảm thấy đau đầu không?”

Tịch Nhan cười lắc lắc đầu: “Rượu trong sơn trang này vô cùng tốt, say rượu như thế nhưng cũng không có tri giác. Ta chỉ muốn đi ra ngoài dạo một chút.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ liền gọi ngưới tiến vào hầu hạ rửa mặt chải đầu. Trong lúc Tịch Nhan búi tóc sơ được một nửa, hắn đã mặc xong y phục, bên ngoài đột nhiên truyền đến thanh âm của tổng quản sơn trang: “Thất gia, Cửu gia phái người mang văn kiện khẩn cấp đến.”

Được H