Old school Swatch Watches
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212421

Bình chọn: 10.00/10/1242 lượt.

.”

“Các người hợp nhau lừa gạt ta!” Tịch Nhan dùng sức giãy ra, trên lưng đột nhiên đụng vào phần nhô ra của tảng đá, nhất thời đau không chịu nổi, nhịn không được hít vào.

Thấy thế, Hoàng Phủ Thanh Vũ ôm nàng vào trong ngực, xoay vòng thay đổi vị trí của hai người, vừa vươn tay giúp nàng xoa chỗ bị đụng vào, vừa cười nhẹ nói: “Nhan Nhan, ta cũng chưa từng nói với nàng, nàng ta là nữ nhân của ta.”

Tịch Nhan cắn răng nhìn hắn. Những lời hắn nói rõ ràng đều đúng, nhưng Tịch Nhan làm sao chịu để hắn lừa gạt như vậy? Hắn quả thật không lừa gạt nàng điều gì cả nhưng lại lợi dụng sự hiểu lầm của nàng về mọi chuyện, tạo ra một cái bẫy để cho nàng tự sa vào.

Nhưng nàng cũng biết rõ trong chuyện của Mẫu Đơn, hắn lừa gạt nàng cũng chỉ vì nàng. Tuy có cảm giác bức bách nhưng là Tịch Nhan cũng biết, nếu như hắn không bức bách nàng, nàng sẽ không ngã vào vòng tay của hắn, cũng sẽ không có giờ phút này, trong lòng nàng vị ngọt ngào cùng chua xót hòa lẫn vào nhau..

Sau một lúc lâu, nàng khẽ hừ một tiếng xoay đầu nhìn đi nơi khác, cảm giác tay hắn vẫn chậm rãi xoa chỗ đau đớn trên lưng mình, cuối cùng nàng mềm người tựa vào trong lòng hắn: “Thật ra chàng không làm gì có lỗi với ta, lúc này đây ta không nên cùng chàng so đo chỉ là……”

Hắn ở nàng bên tai cười khẽ một tiếng: “Trở về phòng để ta nhìn xem vết thương trên lung nàng.”

Kết quả là bị thương thật, trên tấm lưng trắng như ngọc hiện rõ một vùng tím xanh, Hoàng Phủ Thanh Vũ cau mày thoa thuốc mỡ cho nàng.

Tịch Nhan không nhìn thấy vết thương kia, nhưng lúc hắn bôi thuốc lại cảm thấy đau, nửa thực nửa giả bật khóc nức nở.

Hoàng Phủ Thanh Vũ bất đắc dĩ cười cười, cúi người xuống phủ lên đôi môi của nàng, khí lực trên tay tăng thêm, quả nhiên nàng liền nhấc người lên, vòng tay ôm cổ hắn, thừa dịp hắn buông mình ra, thở hào hển nói: “Nhẹ chút nha, đau……”

Hắn vẫn cười như trước, bàn tay đều đặn thoa thuốc cho Tịch Nhan, Tịch Nhan chỉ cảm thấy cảm giác nóng nóng đánh úp lại, không còn cảm giác đau đớn như lúc trước, bèn tựa vào gáy hắn thoải mái thở dài.

“Phụ hoàng của chàng tìm chàng nói chuyện gì?” Sau một lúc lâu, nàng mới nhớ hỏi hắn.

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhấc mi nói: “Trao đổi chuyện đại hôn thôi.”

“Đại hôn?” Tịch Nhan hít vào một hơi, bỗng nhiên ho khan dữ dội, hồi lâu sau mới dừng lại được,”Đại hôn của ai?”

“Ta, Hoàng Phủ Thanh Vũ……” Hắn chậm rãi kéo nàng lại gần, làm cho hai người trán chạm trán với nhau, “Đại hôn cùng tiểu thư Vi Chi.”

“Đằng” Trên mặt Tịch Nhan đột nhiên nóng như lửa, nhìn hắn, trong lòng có thứ gì đó ấm áp trào dâng, khắc chế không được ngã vào trong lòng hắn, nhẹ nở nụ cười.

“Đợi chút, vậy Nhan Nhan thì sao? Từ nay về sau, trên đời này thật sự không có Nhan Nhan tồn tại sao?”

“Tịch Nhan quận chúa? Từ ba tháng trước, được an táng bằng nghi lễ long trọng dành cho Hoàng phi.” Khi hắn nói xong câu này, không đợi Tịch Nhan phục hồi tinh thần liền cúi đầu hôn môi nàng, nhẹ nhàng khiêu khích cái lưỡi đinh hương của nàng.

Mãi cho đến hắn chậm rãi tra tấn mình xong, Tịch Nhan mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại – thì ra mình lại bị hắn tính kế! Nói cái gì đời trước của nàng sống hay chết đều do nàng định đoạt, thì ra sớm đã do hắn quyết định rồi!

Chương 107

Chương 108

Hoàng Phủ Thanh Vũ không đề phòng nàng đột nhiên lại có hành động như thế, thân mình lảo đảo một chút, suýt nữa ngã xuống giường, trong nhất thời liền thay đổi sắc mặt, một lần nữa đè lên thân thể của nàng, thấp giọng nói: “Nàng làm sao vậy?”

Tịch Nhan căm tức giơ chân đá vào người hắn, thế nhưng sức của nàng và hắn chênh lệch quá lớn, rốt cục vẫn là bại trận, cuối cùng nàng nhắm mắt lại, nằm yên dưới thân hắn, không nói không rằng.

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn bộ dáng của nàng, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: “Nói cho ta biết, rốt cuộc nàng làm sao vậy?”

“Chàng tự hỏi chính mình đi!” Hồi lâu sau, Tịch Nhan mới miễn cưỡng đáp một câu, tiếp theo lại nhịn không được hốc mắt đỏ lên, “Chàng đứng lên, đừng đè nặng ta.”

Vì thế hắn ôm nàng nằm xoay lại, đổi tư thế thành nàng nằm trong lòng hắn, Tịch Nhan nhân cơ hội này chống thân mình hắn nhảy xuống giường, xoay người liền chạy tới cửa phòng.

“Chạy cái gì?” Tay chân hắn thật nhanh nhẹn, chỉ trong nháy mắt liền chắn trước mặt nàng, Tịch Nhan đâm thật mạnh vào người hắn, mũi hắn bị nàng đâm vào sinh đau kêu lên, âm thanh của hắn mang theo sự tức giận.

Tịch Nhan giương mắt nhìn hắn, quả nhiên thấy trên mặt hắn xuất hiện vẻ mặt lạnh lẽo xa lạ, trong nhất thời, tâm nàng phát lạnh, vừa mới lui ra phía sau vài bước, lại bị hắn kéo vào trong lòng, ngữ khí của hắn dịu đi: “Tuy nói nữ tử vui buồn thất thường nhưng ta quả thật không biết Nhan Nhan cũng như vậy, rốt cuộc là vì sao?”

Tịch Nhan rốt cục tỉnh táo lại, vuốt vuốt mái tóc có chút hỗn độn của mình, hít sâu một hơi, nở nụ cười quyến rũ với hắn: “Thất gia coi như ta cố tình gây sự là được, sự thật cũng đang là như thế không phải sao?”

Ánh mắt thâm thúy của Hoàng Phủ Thanh Vũ chợt nổi lên thần sắc khác thường, thản nhiên nói: “Nàng không muốn ở cùng phòng với ta.”

“Không m