Disneyland 1972 Love the old s
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213042

Bình chọn: 8.5.00/10/1304 lượt.

nh mắt nàng cũng chỉ xảy ra trong chốc lát mà thôi, sau đó liền lại nhanh chóng ảm đạm lại, khôi phục sự trầm tĩnh.

Hoàng Phủ Thanh Vũ khi về tới phủ liền đi ngay vào đình giữa hồ. Tất cả các tỳ nữ thấy thế liền lui ra ngoài, hắn ngồi xuống bên cạnh Tịch Nhan, vươn tay nắm lấy tay nàng: “Các vở diễn có hay không?”

“Ừ.” Tịch Nhan vẫn ngẩng đầu nhìn lên sân khấu kịch như trước, mặt không chút thay đổi trả lời một tiếng.

Hắn mỉm cười, đem tay nàng nắm thật chặt, cùng nhau nhìn bọn trẻ trên sân khấu kịch.

Khi vở diễn gần đến lúc kết thúc, vẻ mặt tươi cười của hắn có chút thất sắc, trong khi sắc mặt Tịch Nhan đang u ám bỗng chậm rãi bừng sáng lên, đôi mắt nàng tỏa sáng như hai viên ngọc sáng ngời.

Nguyên nhân là trên sân khấu nhanh chóng xuất hiện người kia, trên mặt trên mặt mang theo mặt nạ hóa trang thành ngọc đế. Khúc hát nguyên bản lạnh lẽo nhưng khi được cất lên từ miệng hắn lại ấm áp như ngọc quý, lay động lòng người.

Sau khi vở diễn kết thúc, hắn chậm rãi tháo mặt nạ trên mặt xuống. Lúc khuôn mặt tinh thuần ấm áp lộ ra hoàn toàn, vẻ mặt tươi cười của Hoàng Phủ Thanh Vũ không biết biến mất tự khi nào. Ngược trái tim Tịch Nhan ở bên cạnh lại đập mạnh và loạn nhịp, sau đó nàng nở nụ cười!

Lâu như vậy cho tới nay, lần đầu tiên nàng nở nụ cười, đứng dậy nhìn về phía người đang đứng trên sân khấu, gọi to tên của hắn: “Tử Ngạn.”

Trên sân khấu, Tử Ngạn cũng nở nụ cười.

Nhan Nhan, ta biết là nàng mà, tất nhiên là nàng rồi.

Chương 113

Hoàng Phủ Thanh Vũ không thể nhớ đã bao lâu rồi không nhìn thấy Tịch Nhan nở nụ cười. Trước kia nàng rất thích cười, cười giảo hoạt, cười mị hoặc, cười vui vẻ, cười giả vờ kiên cường…… Bất luận xuất phát từ thật tâm hay không, nàng đều nở nụ cười . Nhưng hiện giờ, ngay cả một nụ cười lạnh lẽo nàng cũng không buồn ban cho hắn, giờ này khắc này, khi đối mặt với Tử Ngạn, nàng lại cười thoải mái như thế.

Hắn ngồi xa xa, nhìn hai người cười cưới nói nói trong lương đình giữa hồ nói, khóe miệng gợi lên ý cười lạnh lùng, uống một hơi cạn sạch chén rượu trong tay.

Tịch Nhan vươn tay ra, nhẹ nhàng lau sạch vết dơ không biết dính từ khi nào ở mép tóc của Tử Ngạn.: “Huynh không phải có mang mặt nạ sao, sao chỗ này lại có vết dơ?”

Tử Ngạn cúi đầu để tay nàng với tới đầu mình, vừa cười vừa nói: “Ta muốn giống như trước đây, vẽ mặt để làm cho nàng vui vẻ, không ngờ lại vẽ không đẹp lại sợ đến lúc đó khuôn mặt đầy mực của ta làm nàng không nhận ra ta, nên đổi thành mang mặt nạ.”

Tịch Nhan khẽ cười, ánh mắt trong suốt như nước: “Chuyện đã lâu như vậy rồi mà huynh vẫn còn nhớ rõ.”

“Bởi vì có rất nhiều chuyện, cho tới bây giờ ta vốn chưa từng quên.” Tử Ngạn cúi đầu trả lời.

Chuyện hơn mười năm trước .

Khi đó là tân niên, trong hoàng cung Tây Càng vô cùng náo nhiệt, nơi nơi đều vang lên tiếng nói cười, không khí hoà thuận vui vẻ tràn khắp nơi nơi. Thế nhưng chỉ duy nhất có con tin Tử Ngạn của nước khác lại trốn trong một góc sáng sủa, không để người khác nhìn thấy.

Vào ngày đó, Tịch Nhan tìm khắp toàn bộ hoàng cung, cuối cùng nàng tìm được hắn ở hậu trường của gánh hát vừa tiến cung, lúc đó, hắn đang ngồi trong một góc sáng sủa, kinh ngạc nhìn kép hát trong vai bát tiên trước mắt, trên môi luôn nở nụ cười khẽ khàng.

Tịch Nhan ngồi xuống bên cạnh hắn, sau một lát lôi kéo hắn đứng dậy, kề sát vào bên tai hắn nói một câu, sau đó hai người liền cùng nhau đi vào hậu trường, nàng giả dạng thành Lam Thái Hòa, hắn do dự một lúc mới hóa trang thành một tiên cô.

“Không cần.” Tịch Nhan né tránh vòng hoa đội đầu của hắn, ha ha cười không ngừng, “Ta muốn hóa trang Lữ Đồng Tân, không cần tiên cô gì cả.”

Sau khi hai người hóa trang xong bèn lên sân khấu, nhưng nay lập tức bị bầu gánh đuổi xuống dưới. Sau khi biết thân phận Tịch Nhan, bầu gánh hết sức hoảng sợ, nhưng bất luận như thế nào cũng không dám cho hai người hóa trang thành bát tiên lên sân khấu hồ nháo, cuối cùng miễn cưỡng chấp nhận cho bọn họ hai vai còn thừa, người đóng vai ngọc đế, còn người đóng vai vương mẫu.

Vào ngày đó, Tử Ngạn ở Tây Càng đã trải qua một buổi tối tân niên vui vẻ, đó mãi mãi là một tân niên không bao giờ phai nhạt trong trí nhớ của hắn.

Tử Ngạn nhìn Tịch Nhan thật sâu, phát hiện sau khi nàng cười xong, trong mắt chỉ còn lại sự trống rỗng khôn cùng.

“Nhan Nhan?” Hắn nhẹ nhàng gọi nàng một tiếng, cầm lấy bàn tay nàng.

“Thập Lục thúc.” Đột nhiên trong lúc đó, giọng nói của Hoàng Phủ Thanh Vũ bên ngoài lương đình vang lên, Tử Ngạn ngẩng đầu nhìn lên, mới phát hiện không biết tự khi nào hắn đã đi đến nơi này, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm mình.

Tử Ngạn do dự một lát, cuối cùng chậm rãi buông tay Tịch Nhan ra.

Nhưng tại thời điềm hắn rút tay mình về, Tịch Nhan đột nhiên dùng sức cấm chặt tay hắn, nàng ngẩng đầu, trên mô nở nụ cười tươi sáng: “Tử Ngạn, hôm nay huynh ở lại đây ăn tối với ta được không?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ lạnh lùng liếc mắt nhìn hai người, bỗng nhiên mỉm cười, xoay người phẩy tay áo bỏ đi.

Đợi đến khi thân ảnh hắn biến mất trong hoa viên, Tịch Nhan vốn đang ngồi trên ghế đột nhiên vô lực mề