Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212463
Bình chọn: 9.5.00/10/1246 lượt.
m người ngã xuống, may mắn Tử Ngạn nhanh tay lẹ mắt đỡ được nàng trước khi nàng ngã xuống đất, để cho nàng ngã vào trong lòng mình.
“Tử Ngạn, Tử Ngạn……” Nàng gắt gao cầm cánh tay hắn, mờ mịt và bất lực, “Vì sao trên đời này, mọi người đều muốn gạt ta, những người ta tin tuởng, bọn họ đều gạt ta –”
Tử Ngạn chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng nàng như thế bao giờ. Mặc dù nàng có đôi khi yếu đuối, có đôi khi thất thố, nhưng chưa bao giờ như vậy, yếu ớt không chịu nổi một chút kích động nào, giống như một đứa trẻ nhỏ bé, yếu đuối, toàn thân trong suốt, không thể che dấu được vết thương.
Hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể ôm lấy nàng như vậy, giống như đôi tình nhân đang thân mật. Dù hắn biết rõ đây không phải là sự thật, nhưng vẫn muốn trầm luân: “Nhan Nhan, ta sẽ không lừa nàng, bất cứ khi nào ta cũng không bao giờ lừa gạt nàng.”
Ánh mắt thiếu niên vẫn thuần lương thanh trong như trước, khuôn mặt vẫn ngây thơ như cũ, hơi ấm áp lòng từ lòng bàn tay hắn truyền qua nàng làm cho tâm Tịch Nhan đã lạnh lẽo bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm thấy được một tia ấm áp.
“Ta không muốn gả cho hắn, Tử Ngạn, bây giờ tuyệt không muốn.”
Ánh trăng trong như nước, Tịch Nhan cùng Tử Ngạn sóng vai ngồi trên chiếc cầu bằng đá nối giữa hồ và hoa viên, cả hai khi thì cúi đầu nhìn ánh trăng phản chiếu trong nước, khi thì ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên cao, ánh trăng sáng như như ngọc nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo.
“Nhan Nhan, không muốn gả thì sẽ không phải gả, Lão Thất hắn sẽ không ép buộc nàng.” Tử Ngạn thấp giọng nói.
“Không, hắn sẽ ép buộc ta.” Khóe miệng Tịch Nhan nhếch lên giống như đang cười, nhưng cũng giống như đang tự giễu, “Ngay từ đầu hắn đã ép buộc ta, từng bước áp sát, ép buộc ta đến mức lui không thể lui, ép buộc ta đến mức trước mắt chỉ có một con đường duy nhất, hắn lại đem con đường này phong kín. Nay ta không còn con đường nào để đi, chỉ có thể tự phong bế bản thân từ nay cho đến cuối đời.”
Không —
Trong đầu Tử Ngạn điên cuồng gào thét, nhưng khi đến cổ họng lại không thể cất thành lời, nghẹn ngào thật lâu mới thấp giọng nói: “Nhan Nhan, nếu…… Nếu……”
Nhưng cuối cùng hắn cũng không thốt được nên lời, nên đành cúi đầu im lặng.
Tịch Nhan lại thay hắn nói tiếp: “Nếu ta có thể đi theo huynh thật là tốt biết bao, huynh nói có phải không Tử Ngạn?”
Nàng vẫn cười nhìn hắn, cười đến khi nước mắt rơi xuống: “Nếu ta có thể đi theo huynh lên Lăng Tiêu sơn, huynh nghiên cứu kinh Phật của huynh, trồng hoa cỏ của huynh, ta có thể xuống tóc làm ni cô, coi như là làm bạn cùng huynh, giống như trước đây vậy, thật tốt biết bao.”
Tử Ngạn cũng cười lên, khóe miệng trầm xuống: “Nều nàng xuống tóc làm ni cô, ta đây sẽ làm hòa thượng, đến lúc đó chúng ta cùng nhau tu hành, thành tiên thành Phật.”
Dưới ánh trăng, tâm Tịch Nhan lại một lần nữa trầm tĩnh mà lạnh lẽo, ngược lại dưới ánh trăng hoà thuận vui vẻ, ánh mắt Tử Ngạn phút chốc trở nên kiên định.
Chương 114
Khung cảnh trên Lăng Tiêu sơn rất thanh u, theo lý thì đây quả thực là nơi rất tốt để nghỉ ngơi an dưỡng, nhưng Tịch Nhan bị mắc bệnh phong hàn, từ khi lên núi, nàng bị bệnh kéo dài gần hai tháng mới miễn cưỡng khỏe lên một chút.
Sau khi thân thể dần bình phục, mỗi sáng tinh mơi nàng thường đến Phật đường của Thái Hậu, theo bà niệm kinh lễ Phật, ngẫu nhiên sao chép kinh thư, quét tước Phật đường. Sau khi ra khỏi Phật đường, thường thường nàng sẽ đi đến nơi Tử Ngạn ở, giúp đỡ hắn chăm sóc hoa cỏ để có thể vượt qua được trời đông giá rét.
Vào một ngày nọ, Tử Ngạn ra ngoài trở về, vừa mới đi vào vườn hoa, đã nhìn thấy thân ảnh của nàng, gầy, cô độc, đứng giữa đám hoa cỏ, y phục trên người trông u ám, gió lạnh thổi quá, áo váy nàng tung bay trong gió.
Tử Ngạn không biết vì sao cảm thấy cả kinh, vội vàng bước về phía trước, cầm lấy cổ tay nàng.
Lúc này Tịch Nhan mới phát hiện ra hắn, xoay người lại, trên mặt tràn ra vẻ tươi cười: “Huynh đã trở lại.” Dứt lời, nàng lại nhìn về phía cánh tay mình đang bị hắn nắm chặt, nghi hoặc nói, “Làm sao vậy?”
“Nhan Nhan……” Tử Ngạn thống khổ nhìn nàng, lẩm bẩm nói, “Đừng buông xuôi như vậy, nàng không thể buông xuôi như vậy?”
“Ta làm sao chứ?” Tịch Nhan trợn to mắt nhìn hắn, sau đó mỉm cười, thoát khỏi cánh tay hắn, “Ta không phải tốt lắm sao?” Nói xong, nàng liền cúi người xuống, dùng sức nhổ một cây cỏ dại.
“Không tốt, một chút cũng không tốt.” Tử Ngạn lại nàng kéo đứng dậy, làm cho nàng phải đối mặt với mình, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc bi thương, “Nhan Nhan, nàng không biết, lúc ta vừa mới nhìn thấy nàng…… Ta cuối cùng cảm thấy, nàng có vẻ sẽ bị gió thổi bay đi mất…… Không nên như thế này, nàng không nên như vậy…… Cho dù Lão Thất hắn lừa nàng, nàng cũng không nên như vậy.”
Từ khi nàng lên đây cho tới nay, đây là lần đầu tiên bọn họ nhắc tới Hoàng Phủ Thanh Vũ.
Một tháng trước, vào ngày Hoàng Phủ Thanh Vũ quyết định sẽ cùng Tịch Nhan thành hôn, vào ngày đó, Tịch Nhan vẫn đang ốm nằm liệt giường, ngày ngày vừa uống thuốc xong liền nôn ra ngay, ngay cả ngự y điều trị cũng thúc thủ vô sách, chỉ có thể qua một ngày xem nh