Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212942
Bình chọn: 7.00/10/1294 lượt.
mỏi.
Mãi cho đến giờ Dần, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động, hắn ngồi dậy, ngay sau đó vang lên tiếng lanh canh của tách chén chạm vào nhau tiếp theo là tiếng uống nước ọc ọc .
Tịch Nhan gắt gao nắm chặt chăn đệm, cố nhịn xuống để không ngồi dậy. Nhưng lại không thể nhịn được, đã mấy canh giờ trôi qua, trà kia đã sớm lạnh, hắn cứ như vậy mà uống vào, không biết có cảm thấy không khoẻ hay không nữa?
Nàng không yên lòng chờ đợi thanh âm hắn nằm xuống lại, nhưng mà qua một lúc lâu, cũng không nghe thấy động tĩnh gì. Lúc nàng rốt cuộc mất kiên nhẫn, bỗng dưng nghe được một tiếng thở dài nhẹ đến nỗi không thể nghe thấy nếu không chú ý, cực kỳ nhẹ nhưng cũng cực kỳ phiền muộn.
Nàng chỉ sợ miệng vết thương của hắn lại xảy ra chuyện gì, cuối cùng nhịn không được ngồi dậy, vén màn che giường lên, lại bỗng dưng giật mình.
Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi trên nhuyễn tháp, mày nhíu chặt lại, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào giá nến trên bàn giống như nhìn vào cái gì đó hư vô, không tồn tại.
Hành động Tịch Nhan dường như làm kinh động tới hắn, hắn nâng mi lên: “Nhan Nhan, ta đánh thức nàng sao?”
Trong lòng Tịch Nhan không hiểu sao đột nhiên cảm thấy cực kỳ khổ sở.
Không để ý tới lời hắn nói, nàng đi đến bên cạnh bàn, nhấc ấm trà đã nguội lạnh đi ra cửa, giao cho nha hoàn canh giữ ngoài cửa. Đợi đến khi nha hoàn mang đến thay bằng một ấm trà nóng xong, nàng mới xoay người trở lại trong phòng, rót một chén trà cho hắn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ tiếp nhận trà, nhấp một ngụm, sau đó giữ rong tay: “Ta không sao, nàng đi ngủ đi.”
Tịch Nhan do dự một lát, sau đó ngồi xuống bên cạnh hắn: “Ta muốn nhìn xem thương thế của chàng.”
Trung y mỏng manh chậm rãi được cuốn lên, vết thương dài cả tấc bên hông hắn xuất hiện ở trước mắt nàng, ngoài thuốc được đắp bên ngoài vết thường, có thể thấy rõ ràng miệng vết thương được khâu lại rất thô. Hắn bị thương nặng như vậy, không biết vết thương này đến tột cùng sâu như thế nào?
Tịch Nhan không dán tưởng tượng tiếp, đầu ngón tay đưa lên muốn chạm vào miệng vết thương nhưng khi cách vết thương một khoảng lại dừng lại, bàn tay có chút run run, ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Không phải chàng rất có bản lãnh sao? Làm sao lại có thể bị thương thành như vậy?”
Hắn nắm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo của nàng, thấp giọng nói: “Thật ra lúc đầu mũi kiếm mới chạm vào ta thôi, không gây ra thương tích như vậy. Nhưng vào lúc so kiếm, ta đột nhiên thấy một cái giá nến phía sau vương tử ngoại bang kia, mắt bị chói, nên không tránh được một kiếm của hắn.” Hắn khẽ cười lên, “Thực buồn cười có phải hay không?”
Tịch Nhan nhìn nụ cười thảm đạm của hắn, đôi môi nhấp nháy trở nên trắng bệch: “Chỉ bởi vì một cái giá nến? Như vậy quả thật rất buồn cười .”
Lời vừa nói ra, nàng mới phát hiện, bản thân mình thở không nổi nữa, giống như không khí xung quanh bị rút đi hết.
Chương 129
Qua ngày hôm sau, Tịch Nhan thức dậy rất sớm, trên nhuyễn tháp đối diện, Hoàng Phủ Thanh Vũ dường như vẫn chưa tỉnh, thân mình nằm nghiêng, cẩn thận tránh không chạm vào vết thương.
Không dám nhìn hắn nhiều, Tịch Nhan đứng lên, thật cẩn thận ra cửa phòng, đi tới cửa hông phòng bếp trong viện.
Nữ đầu bếp đang chuẩn bị đồ ăn sáng, phía bên kia, ngự y điều trị chính đang đốc thúc đồ đệ cẩn thận nấu thuốc, toàn bộ phòng bếp đều tràn ngập mùi thuốc thản nhiên.
Tịch Nhan đi tới bên cạnh nữ đầu bếp, thấy bà ta đang chuẩn bị món cháo thịnh soạn, liền nhịn không được hỏi: “Đã chuẩn bị xong thức ăn rồi chứ?”
Nữ đầu bếp lên tiếng đáp lời, vội trình cho Tịch Nhan xem những món được chuẩn bị cho bữa sáng.
Tịch Nhan nhìn nhìn, hơi nhíu này nói: “Có món dưa chuột ngâm dòn không?”
Nữ đầu bếp nhịn không được nở nụ cười :”Sườn Vương phi nói đùa, thời tiết này làm sao kiếm ra dưa chuột?”
Mặt Tịch Nhan đỏ lên, dừng lại một chút mới nói: “Vậy ngươi thay đổi các món đã chuẩn bị cho bữa sáng đi, chuẩn bị lại vài món ăn thanh đạm thôi.”
Nữ đầu bếp vâng lời, đem cháo để sang một bên, bắt tay chuẩn bị các món ăn khác. Tịch Nhan thấy thề liền tìm một cái giỏ, đặt cháo vào, dặn nữ đầu bếp hai câu, sau đó mang theo cái giỏ ra khỏi phòng bếp.
Vừa trở lại trong viện, còn chưa đi đến cửa, Tịch Nhan liền thấy ngoài cửa có hai nha hoàn đang đứng hai bên, nhưng không phải là người trong viện mình.
Khi nàng đến gần, hai nha hoàn kia thản nhiên nhìn nàng, sau đó liếc mắt nhìn cái giỏ trên tay nàng thực một cái, không có ý tứ gì muốn hành lễ với nàng, trên mặt thậm chí còn toát ra ý cười khinh miệt.
Tịch Nhan mơ hồ cũng đoán ra được, nhưng không dừng lại, cũng không xoay người rời đi, mà lập tức đi đến sát ngạch cửa. Cừa phòng không đóng kín, nàng liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ đang nằm trên nhuyễn tháp. Nhưng lúc này người nàng muốn nhìn không phải là Hoàng Phủ Thanh Vũ, mà là người đang đưa lưng về phía nàng, Lâm Lạc Tuyết.
Nàng ta ngồi trước mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ, nhưng theo tình hình trước mắt, Tịch Nhan cũng đoán ra được giờ phút này nàng ta đang đút cơm cho Hoàng Phủ Thanh Vũ ăn. Cùng lúc đó, tiếng nói chuyện của hai người cũn