Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213085
Bình chọn: 9.5.00/10/1308 lượt.
g truyền vào tai nàng.
Thanh âm Lâm Lạc Tuyết nghe qua tuy rằng lãnh đạm, nhưng cũng không thiếu u oán: “Đang êm đang đẹp, Vương gia đến bên này làm cái gì? Viện thì hẻo lánh, phòng ốc cũng đơn sơ, làm hại thiếp thân phải tìm khắp nơi.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ một tiếng: “Ta chính là coi trọng nơi này u tĩnh. Những vương công đại thần lui tới quả thực làm cho ta thêm phiền, đến nơi đây ở mới có thể tránh đi bọn họ, chỉ vất vả cho nàng phải thay ta đuổi khéo bọn họ.”
“Vương gia bị thương nặng như vậy, thiếp thân là thê tử của người, nếu còn không thể làm được chuyện đó thì chẳng phải Vương gia uổng công cưới thiếp thân hay sao?” Lâm Lạc Tuyết vẫn thản nhiên như trước, oán khí trong giọng nói đã tiêu tan không ít. Nàng ta bỗng cúi đầu nhìn cái giỏ trong tay mình, thanh âm bỗng nhiên có chút hưng phấn, “Thiếp thân xém chút thì quên mất, thiếp đã chuẩn bị dưa chuột ngâm giòn mà Vương gia yêu thích nhất.”
“Làm khó cho nàng rồi, thời tiết như thế này mà còn có thể tìm được dưa chuột.” Bộ dáng Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn thong dong, không chút sợ hãi như trước, vân đạm phong khinh mỉm cười, “Để ta nếm thử xem.”
Lâm Lạc Tuyết nhìn hắn ăn, khóe miệng nhịn không được cong lên: “Đây là chuyên gia dùng lửa để ép ra cây cho quả sớm, ngàn vàng khó mua, thiếp thân nhờ phụ thân giúp đỡ mới kiếm được vài quả.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi nhướng mày: “Hử, ngàn vàng khó mua.”
Bên ngoài Tịch Nhan lạnh lùng cười nhớ tới món “nhân nhũ thiêu trư” lúc trước ở phủ Tam hoàng tử. Nàng nhớ rõ khi đó hắn nói một câu — “Như vậy xem ra, quả thật rất xa hoa lãng phí.” Lúc đó, nàng còn chưa biết được sự lợi hại của hắn, bản thân chỉ cảm thấy đáng tiếc, nay hồi tưởng lại, quả nhiên sau đó Tam hoàng tử bị hắn lật đổ, chỉ là khi đó nàng đã rời hắn đi, cho nên không chứng kiến được sự lợi hại của hắn.
Mà nay, ngàn vàng khó mua một cây dưa chuột, hắn có thể ung dung hưởng thụ sao?
Người, cuối cùng cũng sẽ thay đổi. Trong lòng Tịch Nhan thở dài một tiếng, nhìn nhìn cái giỏ có món cháo hoa trong tay mình, nhịn không được lạnh lùng cười, xoay người ra khỏi cửa.
Hai thị nữ canh cửa thấy nàng mang theo cái giỏ đi ra, liếc mắt nhìn nhau, khóe môi cong lên.
Lâm Lạc Tuyết hầu hạ Hoàng Phủ Thanh Vũ dùng bữa sáng xong, một bên truyền thị nữ tiến vào thu dọn mọi thứ, một bên đánh giá khắp phòng, cuối cùng nhịn không được lên tiếng: “Cho dù Vương gia thật sự muốn dưỡng bệnh ở nơi này cũng nên nằm trên giường nghỉ ngơi chứ? Sườn Vương phi thật là có lòng, có thể nào để cho Vương gia ngủ trên nhuyễn tháp như thế này? Còn nữa, làm thê thiếp của người ta, đối đãi với phu quân như vậy đã là đại bất kính, huống chi ngài là Vương gia. Thiếp thân đến đây lâu như vậy, ngay cả bóng nàng ta cũng không nhìn thấy, nàng ta như vậy làm sao có thể hầu hạ Vương gia chu đáo! Không bằng, đưa nàng ta ra khỏi phòng này, Vương gia xem có được không?”
——————————————————–
Tịch Nhan mang theo cháo lập tức quay trở phòng bếp. Nữ đầu bếp ữ thấy sắc mặt nàng không tốt, tưởng cháo mình nấu không ngon nên có chút nơm nớp lo sợ tiến lên hỏi thăm nguyên nhân.
“Không có việc gì.” Tịch Nhan thở ra một hơi, “Hôm nay ta muốn ở trong này dùng bữa sáng, ngươi dọn thức ăn đã chuẩn bị lên đây.”
Dứt lời, nàng liền ngồi xuống bên cạnh bàn tròn nhỏ ở trong phòng bếp, không thèm để ý khói dầu xung quanh, tự mình mở cái giỏ, lấy cháo ra, từng ngụm từng ngụm ăn hết chén cháo.
Bởi vì những món chuẩn bị cho bữa sáng khi nãy nàng đã bảo nữ đầu bếp bỏ đi, nên lúc này nữ đầu bếp dọn lên toàn những món ăn thanh đạm dành cho Hoàng Phủ Thanh Vũ, khổ nỗi nàng xưa nay không thích những thức ăn nhạt nhẽo vô vị, huống chi từ trước cho đến nay nàng vẫn không thích ứng được với thức ăn của Bắc Mạc, bởi vậy chỉ gắp được vài đũa, liền buông bát xuống, một mình ngồi ở chỗ kia, cũng không biết bản thân đang chờ đợi điều gì.
Chương 130
Nghe xong những lời như vậy, Tịch Nhan lạnh lùng nở nụ cười: “Thì ra là cô nương muốn dạy quy củ cho ta.”
“Cô hiểu được thì tốt.” Yến Nhi hừ lạnh nói, “Ta khuyên cô thừa dịp Vương phi nhà ta còn chưa thật sự nổi giận, nhanh chân đi dâng trà, nể mặt Vương gia, Vương phi sẽ tha thứ cho cô. Nếu không, với thân thế, danh phận của cô, dựa vào cái gì để tranh giành với Vương phi nhà ta? Kết quả thế nào, cô nên suy nghĩ rõ ràng, tự lượng sức mình là làm đi.”
Ý cười trên khóe miệng Tịch Nhan càng thêm sâu: “Cô nương nói rất đúng, ta được lợi không phải là ít.”
Yến Nhi chậm rãi đi đến bên cạnh bàn, khóe miệng mang theo nụ cười đắc ý: “Nghe nói cô cũng xuất thân là nha hoàn, bất quá số mệnh may mắn một chút, theo hầu bên cạnh Thái Hậu, được Thất gia coi trọng. Thế nhưng cô lại không biết nặng nhẹ. Ta nay có ý tốt chỉ bảo cho cô, cô cũng không nên quên ơn của ta.”
Tịch Nhan nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái, ánh mắt hạ thấp xuống: “Đại ân đại đức của cô nương, ta nhất định khắc sâu trong tâm khảm.”
Vừa dứt lời, bên ngoài phòng bếp đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, người vừa tới chính là Ngân Châm đang thở hổn hển, thấy Tịch Nhan, nàng nhất thời mừng rỡ: “Sườn Vương phi sao
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập