Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213343
Bình chọn: 10.00/10/1334 lượt.
khởi hành.
Tịch Nhan nhịn không được vén rèm che trong xe ngựa nhìn về phía ngã tư đường, chỉ một thoáng thân mình nàng cứng ngắc.
Ở nơi đó, có một nam tử trong y phục màu tím cưỡi một con ngựa cao to màu đỏ thẫm, đang quay lưng về phía xe ngựa, chậm rãi rời đi.
Thời tiết bỗng trở nên âm trầm, bóng dáng của nam tử kia ở trong mắt Tịch Nhan cũng dần dần trở nên mơ hồ. Đưa tay lên đè lấy ngực mình, Tịch Nhan hít vào một hơi thật sâu, một lần nữa nhắm hai mắt lại.
Vừa mới tiến cung, lập tức có cung nữ dẫn các nàng đi đến Cảnh Hoa cung, nữ quyến các quý phủ đã sớm tụ tập ở nơi đó, cười cười nói nói rất là náo nhiệt.
Tịch Nhan vốn dĩ là một người gặp dịp thì chơi nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng không còn tâm tư nào chơi đùa nữa, bởi vậy vừa vào cửa liền chọn lấy một chỗ khuất tầm nhìn của mọi người ngồi xuống, cùng đợi đến thời điểm khai tiệc. Trong lúc này Lâm Lạc Tuyết thực hiện đầy đủ tất cả các lễ nghi, gặp gỡ nữ quyến của các phủ, hàn huyên chào hỏi đôi ba câu.
Trên đời không có chuyện gì có thể giữ kín mãi huống chi một nơi phức tạp như hoàng gia, trong bất kỳ phủ hoàng tử nào chỉ cần có một chút gió thổi cỏ lay đều truyền đi rất nhanh. Cho nên những chuyện phát sinh trong Anh vương phủ hiển nhiên đều bị mọi người biết được một ít.
So sánh hai người với nhau, ở trong mắt mọi người , Tịch Nhan không khỏi rơi vào tình trạng được sủng ái sinh ra kiêu ngạo, không hề tạo được ấn tượng là một người có lễ giáo. Trong lúc nhất thời, đa số nữ quyến đều đánh giá cao Lâm Lạc Tuyết, trong ánh mắt tất cả mọi người đều ngầm đồng tình với nàng ta.
Trong lúc này Lâm Lạc Tuyết vẫn hào phóng tự nhiên tươi cười như trước, dường như nàng ta không bị bất kỳ điều gì ảnh hưởng.
Chương 137
Người luôn là trung tâm của mọi cuộc vui náo nhiệt thường có chứng sợ hãi sự cô độc; Nhưng một người nếu quá cô độc và lạnh lùng ngược lại là
Chương 138
–
Lúc hai người tiến vào chính điện, đa số mọi người đã an tọa xong, chỉ có một số người còn chưa tới.
Tịch Nhan theo sau Hoàng Phủ Thanh Vũ bước vào trong điện, trong nháy mắt liền thu hút rất nhiều ánh mắt tập trung vế phía nàng.
Trong lòng nàng không được tự nhiên, dùng khăn tay che dấu đôi môi có chút sưng lên, ném cho Hoàng Phủ Thanh Vũ một ánh mắt cáu giận.
Lúc nãy khi đi được nửa đường, nàng đột nhiên bị hắn kéo đến phía sau một hòn giả sơn. Trong lòng Tịch Nhan vẫn còn đang để ý đến chuyện hắn và Hoàng Phủ Thanh Hoành nói lúc nãy, nhưng hắn không để ý đến, xoay người dựa vào núi giả, ôm nàng vào trong lòng, cúi đầu hôn xuống đôi môi nàng.
Chuyện riêng tư lại làm ở một nơi mà có khả năng sẽ có người xuất hiện bất cứ lúc nào, Tịch Nhan vừa thẹn vừa giận, vả lại trong lòng đang có khúc mắc nên tất nhiên là không chịu theo hắn, cố gắng tránh né hắn nhưng không được nên chỉ có thể nhân lúc hô hấp hai người giao hòa tìm cơ hội cắn hắn.
Sau khi liên tiếp thực hiện được vài lần, nỗi lo lắng trong lòng Tịch Nhan ti vẻ bất tri bất giác tan đi, dần dần thuận theo hắn, thế nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ lại dường như bị chọc giận, một tay gắt gao ôm lấy thắt lưng của nàng, tay còn lại di chuyển dọc theo thân thể nàng, bật cười khẽ lên, trong giọng nói mang theo sự bỡn cợt: “Ta nên sớm biết nếu mang nàng đến đây sẽ làm ta bị nhiễu loạn.”
Tịch Nhan nhẹ giọng kêu lên, tránh né tay hắn, lại nghe được lời nói của hắn, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào hắn: “Bị Hoàng Phủ Thanh Hoành nhận ra ta, sợ hãi sao?”
“Nàng có biết lão Lục am hiểu nhất điều gì hay không?” Hắn vén một lọn tóc đen sau lưng Tịch Nhan lên, “Trong triều đình hắn tuyệt đối không làm được chuyện gì, nhưng nếu nói đến cướp người – nếu là người bị hắn coi trọng, hắn sẽ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào để cướp cho bằng được.”
Nghe vậy, Tịch Nhan khẽ nhíu mi: “Vậy thì thế nào?” Dứt lời, bỗng nghĩ tới điều gì, nàng nhịn không được lấy tay che miệng: “Hắn coi trọng chàng sao?”
Nghe vậy, hắn dường như thật sự bị làm cho tức giận, nhanh chóng ôm chặt lấy nàng, một lần nữa dùng môi phong kín miệng nàng lại.
Trong lúc tình nùng mật ý, đột nhiên có tiếng vui đùa ầm ĩ truyền đến, Tịch Nhan còn chưa phục hồi tinh thần lại, thì đã xuất hiện hai nữ tử nhỏ tuổi mặc cung trang đang đi men theo đường nhỏ ngang qua hòn giả sơn đang che giấu nàng cùng Hoàng Phủ Thanh Vũ.
Không ngờ hai nữ tử kia chính là công chúa, nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ đều cười lên tiếng gọi “Thất ca” Sau đó chạy về phía họ, thế nhưng thanh âm vui cười kia khi truyền vào tai Tịch Nhan, nhất thời làm cho nàng xấu hổ vô cùng.
Lúc này, Hoàng Phủ Thanh Vũ dường như cảm giác sau lưng mình có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình nên quay đầu lại, vừa vặn đón nhận ánh mắt tức giận của Tịch Nhan. Hắn im lặng không nói gì, chỉ cúi đầu che miệng khụ một tiếng, hướng về phía bên trái của Tịch Nhan khẽ cười cười.
Tịch Nhan nhìn theo tầm mắt hắn liền nhìn thấy hai tiểu công chúa đang hướng về phía mình vẫy vẫy tay mỉm cười, sắc mặt nàng nhất thời đông cứng lại.
Hai người đi vào chỗ ngồi được an bài cho Anh vương phủ đã nhìn thấy Lâm Lạc Tuyết đang ngồi ngay ng