mang theo mình chạy trốn, bởi vì ngay từ đầu,nàng vốn không có chú ý nhìn hắn, nàng chỉ một mực thầm nghĩ phải rời khỏi đây.
“Ngân Nhi, nàng không sao chứ?” Khinh Âm lo lắng vỗ vỗ gương mặt trắng bệch của nàng.
“Đã chết…… Lại chết thêm một người, ha ha……” Nàng kéo kéo môi, khuôn mặt tươi cười nhăn lại khổ sở, thanh âm khàn khàn mang theo mỏi mệt thật sâu, thân hình mềm nhũn,ngay sau đó lâm vào bóng tối.
Bên tai nàng mơ hồ vang lên tiếng cười trong trẻo của tuổi thơ…
Hôm sau, thân thể mềm mại nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích, sau khi được nha hoàn hầu hạ đút ột chén dược, nàng tiếp tục lâm vào mê man.
“Tướng quân, người nên nghỉ ngơi đi, nơi này chỉ cần chúng nô tỳ là được.” Một nha hoàn mặc váy hoa sen lục sắc đi đến trước mặt hắn, nhẹ giọng nói.
“Đại phu là lũ lang băm à? Tại sao Ngân Nhi còn chưa tỉnh lại.” Hắn căn bản không đem lời nói của nha hoàn để ở trong lòng, mắt không chớp nhìn chăm chú vào thiên hạ trên giường , người mà hắn vẫn nhớ nhung nhiều năm qua.
Nàng, cao gầy , gương mặt có kiều thái nữ nhi, nhưng thứ làm hắn quyến luyến nhất vẫn là cái miệng cười nở rộ như đóa hoa lê, thanh lệ tựa như không nhiễm chút bụi trần thế nào, khiến người khác bất tri bất giác say mê không thể tự kềm chế bản thân.
Tay hắn nhẹ nhàng di động trên mặt nàng,rất sợ kinh hách đến nàng, lại không nỡ rút tay lại.
Con mắt tinh tường của hắn liếc một cái, nghi hoặc nhìn ngực nàng có một chỗ hơi nhô lên, không nghĩ nhiều, tay hắn lập tức cho vào lấy đồ bên trong ra.
Nha hoàn lục bào đứng bên cạnh đỏ bừng hai tai,ngại ngùng quay đầu đi, trong mắt lóe lên quang mang hâm mộ,nàng cúi đầu, tự ti nhìn mũi chân của mình, chua xót cười.
Khăn lụa màu trắng mềm mại bay bay trên tay hắn, một đóa hoa Thiên Âm được thêu tinh mỹ nhẹ nhàng nở rộ, đóa hoa non mềm màu trắng trải dài, sợi chỉ màu đen thêu trên đó thực khéo léo.
Đây là khăn lụa của nàng, hắn thở dài, gấp lại ngay ngắn rồi trả về chỗ cũ.
“Tướng quân, không xong rồi , biên cương báo nguy!” Một tên thị vệ bất chấp chưa thông báo, lỗ mãng tiến vào.
Thân hình ngồi bên cạnh giường đột ngột đứng bật dậy, không chút nào trì hoãn vung bàn tay to lên:“Chuẩn bị ngựa!” Đi vài bước ra đến cửa, lại quay trở về, in một nụ hôn thật sâu trên gương mặt ngủ say của thiên hạ âu yếm.
“Ngân Nhi, chờ ta trở lại.”
“Tướng quân!” Nha hoàn bất giác hô lên, lại cuống quít che miệng mình.( Đừng nói với ta đây là kiếp trước của tiểu Thanh nhé )
“Chờ phu nhân tỉnh lại, nhớ rõ phải chăm sóc chu đáo, nếu có nửa điểm sơ xuất, tất cả các ngươi đều bị chôn cùng nhau!” Hắn lạnh giọng phân phó, ngay cả thời gian liếc mắt về phía nàng một cái cũng không có, vung tú bào, đi nhanh ra ngoài.
Không có đáp lại, nữ tử ngơ ngác nhìn thân ảnh hắn dần dần biến mất, trong đáy mắt đã hàm chứa nước …
“A, phu nhân tỉnh!” Một tiểu nha hoàn khác kinh hỉ hô, nữ tử bấy giờ mới hồi phục tinh thần lại, vội vàng lau đi vết tích nước mắt trên mặt.
“Phu nhân, về sau nô tỳ Tiểu Thanh đó là nha hoàn bên cạnh người, có gì cần ,nô tỳ nhất định làm được.” Nàng mềm nhẹ cười nói. ( Vịt : Chẳng lẽ ta đoán đúng ==)
Hô nhỏ một tiếng, Ngân Nhi dường như nhớ tới điều gì đó, hai tay sờ loạn nơi ngực áo, thế rồi bàn tay nhỏ bé sờ đến một thứ mềm mại, đôi mắt lúc này mới trấn định trở lại, nhẹ nhàng rút ra.
Đây là! Nàng vui sướng khẽ nhếch cái miệng nhỏ……
Chương 58: Cảnh trong mơ lần thứ 10 : Bên trong có huyền cơ
Bichsongcac.wordpress
Khăn lụa màu trắng được chiếu rọi bởi ánh sáng nên chớp động sáng bóng, hoa Thiên Âm – chỗ nhụy hoa màu vàng có một đường kẻ cong cong, nếu không nhìn kỹ chắc chắn không thể nhận ra.
Ngân Nhi tinh tế vuốt ve, đây là vật kỷ niệm lần Viêm Hi bị nước hắt hồi còn nhỏ, chính nàng đưa cho hắn cái khăn lụa, không ngờ, hắn còn giữ gìn cẩn thận đến vậy.
“Phu nhân?” Tiểu Thanh nghi hoặc nhìn vẻ mặt nàng bỗng nhiên vui sướng, bỗng nhiên lại trấn định như con rối gỗ.
“Tiểu Thanh, có thể tìm giúp ta ít hoa không, ta muốn làm túi hương.” Nàng nâng cằm mỉm cười, hai tay như cũ gắt gao nắm chặt khăn lụa.
“Xin phu nhân cứ sai bảo.”
“Ở Hương Sơn, nơi đó nở đầy hoa Thiên Âm, ta rất thích mùi hương của nó, có thể ngắt giúp ta một ít mang về hay không?” Cúi đầu, nhịn không được nhẹ nhàng chạm vào đường chỉ, nhưng mà, khi bàn tay chạm đến chiếc lá ở gần đóa hoa Thiên Âm, nàng liền trừng lớn hai mắt, hé hé môi,rồi lại cuống quít mím chặt.
Nghe được lời này, Tiểu Thanh gật đầu cười, nếu phu nhân có ý tưởng làm túi hương, chứng tỏ sẽ không nghĩ tới chuyện đi ra ngoài, hơn nữa thủ vệ phủ tướng quân vô cùng nghiêm ngặt, hiện tại nàng chỉ là một nữ tử, không thể đào tẩu đâu.
“Từ đây tới Hương Sơn mất hơn một ngày, phu nhân, ngày mai nô tỳ sẽ đi hái về, có điều khả năng tới ngày kia mới có mặt tại đây.”
“Không có vấn