Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327321

Bình chọn: 9.5.00/10/732 lượt.

đề gì, ta chờ,” Không, nàng rốt cuộc chờ không được , phất phất tay,“Các ngươi đi xuống đi, ta muốn nghỉ ngơi một chút.” Nói xong,liền đưa tay khẽ kéo chăn lên trên, khép mi mắt lại.

Thấy sắc mặt nàng tái nhợt, Tiểu Thanh đành nhún thân, dẫn các nha hoàn khác đi ra ngoài, nhẹ giọng nói nhỏ với thủ vệ bên ngoài, dặn dò bọn họ nhớ bảo hộ tốt phu nhân.

Tiếng bước chân dần dần rời xa, cho đến khi tất cả chỉ là một mảnh yên tĩnh, trừ bỏ tiếng chim hót ngẫu nhiên vang lên, xung quanh đình viện, không có bất cứ một vật gì , dường như nơi đây đã được cách biệt với thế giới bên ngoài.

Nâng hai tay, nàng xốc chăn ngồi dậy, nhìn chiếc lá tinh xảo thêu trên khăn lụa, hốc mắt lập tức phiếm hồng, nước mắt không tiếng động trào ra.

Nàng không quên, một tháng trước khi thành thân, hắn mang nàng đến Hương Sơn nhìn hoa Thiên Âm, chính nàng đã cầm kim dậy hắn thêu, bởi vì sợ Viêm Hi buồn chán,nàng liền dạy hắn làm theo cách sáng tạo độc đáo của mình, qua đường thêu mà gửi gắm tâm ý.

Không ngờ hắn vẫn nhớ……

Năm ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt phẳng, cảm thụ được xúc cảm mềm mại, nàng hít vào một hơi thật sâu, rồi chậm rãi cảm thụ được lời nói của hắn.

“Buổi trưa hằng ngày , ta ở cửa sau chờ nàng.”

Buổi trưa hằng ngày! Bối rối , nàng mệt mỏi bước xuống giường, ngay cả giầy cũng không đi , chỉ có một thân thục bào màu trắng, cước bộ hỗn độn nhằm phía cửa phòng, nhưng mà, ngay tại lúc ngón tay chạm đến cửa liền dừng lại.

Không được, bọn họ canh chừng rất nghiêm ngặt, nàng căn bản là không thể đi ra ngoài, nhất là chỉ có một mình, bọn họ càng không cho phép nàng đi.

Làm sao bây giờ?

Viêm Hi, Viêm Hi đang ở cửa sau.

Bất quá nàng căn bản ngay cả cửa sau ở đâu, nên đi như thế nào, phải lừa gạt đám thị vệ nha hoàn ra sao , làm thế nào thoát khỏi danh xưng phu nhân tướng quân này cũng chưa biết.

Nàng,thật giống chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng sắt, rõ ràng đã nghe được cái chìa khóa Rung động “Đinh Đinh”, nhưng lại tìm không ra phương hướng.

“Tiểu Thanh, Tiểu Thanh!” Cổ họng khàn khàn, nàng vô lực vỗ vào cánh cửa.

Thị vệ canh gác ngay lập tức đẩy cửa, nghi hoặc nhìn nàng, liếc thấy bộ y phục đơn giản trên người nàng, mặt đỏ bừng,lập tức quay sang một bên:“Phu nhân có chuyện gì cần dặn dò? Nếu muốn đi ra ngoài bây giờ thì không thể được, tướng quân đã hạ lệnh phải đợi đại phu báo thân thể người hồi phục , mới có thể đi lại trong đình viện.”

“Ta muốn dùng bữa.” Nàng thùy hạ mi mắt, nhẹ giọng đáp lời.

Chương 59: Cảnh trong mơ lần thứ 11 : Chạy trốn

Năm ngày sau.

Bên trong phủ tướng quân loạn thành một đoàn, nha hoàn, thị vệ, người làm vườn, thậm chí ngay cả đầu bếp nữ cũng chạy loanh quanh mọi ngóc ngách trong phủ để tìm một thân ảnh bé nhỏ, bất quá , nửa bóng người cũng không thấy.

“Phu nhân, phu nhân, người ở đâu? Người đừng dọa chúng nô tỳ a, mau ra đây được không?” Một nha hoàn khóc nức nở nhìn căn phòng trống không.

“Ngu ngốc, phu nhân nếu ở trong này còn muốn ngươi tới tìm làm gì, mau, chúng ta đến nơi khác tìm, nếu tìm không thấy, chúng ta nhất định phải chết.” Một nha hoàn khác túm nàng nha hoàn khóc sưng hai mắt kéo ra ngoài, nhìn ngó đình viện trống vắng mà thở dài, nhấc chân chạy tới nơi khác.

Tiếng bước chân hỗn độn xa dần, thế giới bên ngoài trở nên huyên náo dị thường.

Trong sân có một cây cổ thụ đã trăm năm tuổi , gió thổi qua, ôn nhu lay động cành lá, trên mặt đất, một trận những chấm tròn của tia nắng lúc ẩn lúc hiện.

Đột nhiên, một cái đầu nhỏ chui ra từ bụi rậm, nhìn không có một bóng người trong sân, không khỏi cười khẽ, rồi sau đó, lưu loát trèo xuống khỏi đại thụ chạy vào trong phòng đổi sang quần áo nha hoàn mà nàng đã sớm chuẩn bị tốt.

Kỳ thật, trong thời gian Khinh Âm rời đi, nàng mặc dù học không ít thục nữ chi đạo, nhưng do được Viêm Hi sủng nịch cho nên không khác gì nam hài thông minh nghịch ngợm , thỉnh thoảng hai người cũng trèo lên cây cao ngắm phong cảnh, cây đại thụ này, đối với nàng mà nói quả thực chính là ân nhân cứu mạng.

Tốt lắm, không có người. Nàng cúi đầu, đi ra sân, tiến về phương hướng đã có sự thăm dò từ trước.

“Uy, ngươi có nhìn thấy phu nhân hay không?” Một nam tử trẻ tuổi lên tiếng hỏi đằng sau lưng.

Bàn chân bé nhỏ đang vội vàng bống cứng đờ, trên trán toát ra từng hạt từng hạt mồ hôi, hai tay nắm chặt khăn lụa, nàng lắc lắc đầu đáp:“Không có.”

“Rốt cuộc đã chạy đi đâu, ai, tướng quân biết chắc chắn sẽ rơi đầu ,” Trong thanh âm của vị nam tử này đủ mỏi mệt, nhưng vẫn cố cười cười,“Không nói nữa, nhanh đi tìm đi.” Nói xong liền chạy về phương hướng ngược với nơi nàng đi.

Trong lòng có chút áy náy, nhưng chỉ cần nghĩ tới Viêm Hi đang đợi mình, mỗi ngày, mỗi ngày, gương mặt nàng liền tràn ra một nụ cười hoa lê yếu ớt.

Đi qua một cái hồ, rồi mấy cái hành la


pacman, rainbows, and roller s