đầu cô, ghi lòng tạc dạ, “Khi anh không có ở đây, chuyện ngoài ý muốn phát sinh vô kể, anh lúc này lại không quan tâm, không có nghĩa trong lòng anh không để ý”.
Yếu hầu Dung Ân tưởng như đang bị xé rách, anh để tâm, không phải chuyện của cô và Nam Dạ Tước. Nhưng sự tình ngày một rõ ràng, bọn họ, e rằng không thể cùng nhau đi xa hơn.
Cô đã đợi một năm, nhưng cũng ý thức rất rõ ràng, có một số chuyện không thể miễn cưỡng là xong.
Dung Ân xoay người toan rời đi, cổ tay lại bị người đàn ông phía sau kéo lại, một cái kéo, đã rất nhanh đem cô trọn vẹn trong lồng ngực anh, sự ấm áp từ trên người anh lan tỏa, rõ ràng đã không còn thuộc về cô, vì sao còn tham lam?
Quan sát từ đằng xa, viễn cảnh hai người ôm nhau gượng ép, nhưng lại khó lòng nhìn ra sự khiên cưỡng, Dung Ân từ chối, hai tay người đàn ông lại tựa như thành trì khóa trụ không cho cô nhúc nhích.
Bả vai đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhức, cơ thể Dung Ân bị kéo mạnh về đằng sau, ngay sau đó, tựa như một cơn gió tạt mạnh xuống bên tai cô, đáng lẽ một đấm này là cho Diêm Việt, nhưng ngay lúc đó, Dung Ân đã ý thức được lờ mờ tình hình, không chút nghĩ ngợi đứng ngăn trở ngay trước mặt Diêm Việt, một cú đấm hung hăng, cứ như vậy không né tránh đáp mạnh vào mặt Dung Ân.
Tay của Nam Dạ Tước đã dồn biết bao nhiêu lực, không nghĩ ngợi được thêm, Dung Ân chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, thiếu chút nữa đã ngã quị, may mắn thay, Diêm Việt đã kịp đỡ lấy, người đàn ông hoàn toàn mất kiểm soát, nắm tay thành quyền, tiến về phía trước, “Nam Dạ Tước!”
“Dừng tay!”
Ngay khi mọi thứ tưởng chừng đã được định đoạt, vừa lúc đó, truyền đến tiếng quát lớn của người đàn ông trung niên, “Ngày hôm nay tôi làm chủ, các cậu định như vậy không nể mặt tôi sao?”
Nắm đấm rắn chắc dần nới lỏng, Nam Dạ Tước hai mắt vằn lên tia máu, Dung Ân nửa mặt đã sưng húp, cô không đứng được dậy, chỉ ngồi tựa vào khung cửa, máu từ khóe miệng chảy ra thành dòng.
“Đứng dậy!” Mặc kệ lời nói của ai kia, giọng điệu Nam Dạ Tước vẫn trào lên sự phẫn nộ đỉnh điểm.
Diêm Việt đã nhanh hơn nắm lấy bàn tay Dung Ân, “Ân Ân, chúng ta về thôi”.
“Cô vẫn còn thấy như vậy chưa đủ mất mặt sao?” Nam Dạ Tước ánh mắt như tóe ra tia lửa điện, nhìn về phía Dung Ân đang trong bộ dạng thảm hại, “Quả nhiên cô không biết xấu hổ, đúng chứ?”
“Nam Dạ Tước, cô ấy là người của tôi, đêm nay, cô ấy không thể về cùng anh” Thân thể cao lớn của Diêm Việt che chắn trước Dung Ân, “Trước đây, tôi không quan tâm, sau này, Ân Ân cùng anh, vĩnh viễn không thể có quan hệ!”
“Phải không?” Nam Dạ Tước nhếch khóe môi mỏng giễu cợt, rõ ràng đang cười, nhưng lại lãnh khốc vô cảm, “Trước khi tôi chơi đùa đã chán, làm sao có thể buông tay đây? Dung Ân, tối qua tôi đã nói, từ trên giường tôi có thể dễ dàng bò xuống như thế nào rồi?”
Cô tựa lưng vào vách tường chắc chắn, cảm giác đau đớn cũng đã nguôi ngoai, khóe miệng nứt toác, điều duy nhất cô cảm nhận được lúc này, theo từng lời Nam Dạ Tước nói, bàn tay cô lại được Diêm Việt siết chặt hơn.
Chuyện của bọn họ, anh làm sao có thể không bận tâm được?
“Cô chọn đi, cô đi với ai?” Sắc mặt Nam Dạ Tước ung dung, trước sau vẫn vậy.
“Ân Ân, đi kiện hắn, chúng ta đi!” Diêm Việt nắm chặt tay cô, lựa chọn nằm trong tay cô, anh hoàn toàn thừa tự tin.
Nhiều lần mâu thuẫn cùng Nam Dạ Tước, Dung Ân cũng đã ít nhiều hiểu rõ tính tình nóng nảy của anh, nếu như theo anh, tự nhiên mọi thứ sẽ coi như không, nếu như chống đối, nhất định sẽ phải nếm trải bất hạnh, đau khổ. Nam Dạ Tước hai tay khoanh trước ngực, cũng không vội vàng, cứ như vậy đứng tựa vào vách tường bên cạnh, một chân nghênh ngang đứng ngăn lại ở cửa ra vào, càng lộ rõ vẻ kiêu ngạo đắc thắng, đôi đồng tử xuyên thấu qua ánh sáng của đèn hắt thoải mái nhìn về phía Dung Ân, khóe mắt mặc dù đang cười, nhưng lại nhuốm đầy hàn khí, lại càng khiến đối phương không dám nhìn lại.
Rõ ràng, nhường lại lựa chọn cho cô, nhưng quyền lựa chọn, chưa bao giờ nằm trong tay cô.
Chương 53: Cô không tham lam, chỉ muốn có được tình yêu
Chịu đựng nhiều như vậy, chẳng lẽ không mệt sao?
———
Dung Ân buông tay, Diêm Việt nhận thấy cô có ý lùi lại, khuôn mặt anh tỏ vẻ khó tin vô cùng , anh quay người, tay Dung Ân cũng đã rút ra từ khi nào, khuôn mặt đang sưng phù phản chiếu dưới ánh đèn hành lang khô khốc, cô dường như rất ngoan ngoãn đứng dậy đi về phía Nam Dạ Tước, tay người đàn ông hài lòng vòng qua ôm lấy thắt lưng cô, quai hàm hoàn mĩ chuyển hướng liền ngay lập tức biến đổi, “Bác Khang, coi như cháu hôm nay đã giữ cho bác thể diện”.
Nói xong, ngay lập tức ôm lấy Dung Ân đi về.
Mọi người tụ tập xung quanh náo nhiệt một hồi rồi cũng giải tán, có người ở lại an ủi “Diêm thiếu, bỏ đi, cùng lắm cũng chỉ là một con đàn bà mà thôi”.
Diêm Việt khuôn mặt căng cứng, lần trước ở cửa hộp đêm, cũng chính anh đã dùng phương thức này để mang Dung Ân đi, Nam Dạ Tước nói đúng, quyền lựa chọn nằm trong tay cô.
Ra khỏi Cám Dỗ, gió lạnh thổi vi vút, khuôn mặt Dung Ân sưng tấy, ngay cả khóe mắt cũng đã sưng húp, Nam Dạ Tước buông tay đặt ở vòng eo cô, đi nhanh về phía t