Pair of Vintage Old School Fru
Anh lính là người chồng tốt!

Anh lính là người chồng tốt!

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329333

Bình chọn: 8.00/10/933 lượt.

ỏng, ngược lại sẽ giữ được ấn tượng tốt trước mặt bọn họ.

Chỉ là hai cục cưng trong bụng của Điền Mật Nhi quả thật quá mức nghịch ngợm, đi đi lại lại không biết bao nhiều lần, mới tính thành công nhìn thấy được giới tính của một nhóc.

“Một bé thì đang quay mặt ra ngoài chính là một bé là con gái.” Hết nằm rồi lại đi làm cho Điền Mật Nhi vã hết mồ hôi rồi, lòng hiếu kỳ đã sớm bị mệt mỏi thay thế, nếu đã không nhìn được lần tới đến khám thai sẽ nhìn lại.

“Người bạn nhỏ kia vẫn không nhìn được. Cuống rốn đang bị cuộn lên, che lại bộ vị kia mất rồi. Cuống rốn đã nằm giữa hai chân, xem ra sẽ không di chuyển rồi, chỉ có thể đợi lần tới đến xem lại.” Trưởng khoa Hứa áy náy nói, giống như chuyện này có liên quan đến mình vậy.

“Có thể nhìn được một đứa đã là rất tốt rồi, hôm nay chúng ta mà không đến thì sao có thể biết là nam hay nữ được chứ. Tiểu Hứa à, quá phiền toái rồi, mất nhiều thời gian của cháu quá.” Coi như chỉ biết được giới tính của một nhóc cũng đủ làm cho người ta vui mừng rồi. Cũng làm cho người ta bận trước bận sau theo mình lâu như vậy bà Phương Di liền liên tục nói cám ơn. Bác sĩ bây giờ một người so với một người đều kiêu ngạo cả, chỉ còn kém nước mắt để lên trên đầu nữa thôi, bằng không thì bà cũng không tìm đến bạn học cũ này làm gì. Tuy rằng phải đáp lễ một chút nhưng còn hơn phải đứng xếp hàng đợi hơn nửa ngày vừa tốn tiền lại vừa phải nhìn khuôn mặt lạnh lùng của bác sĩ nữa, liền thấy như vậy cũng thật đáng giá.

Mặc dù chỉ thấy được một giới tính, nhưng cũng lại đưa tới một vòng tranh cãi mới, Phương Di và Triệu Quốc Đống đều trì hoãn việc trang trí lại, nếu không thì phòng của hai cục cưng cũng đã trang trí xong từ lâu rồi. Triệu Quốc Đống nói vợ mình quá nóng lòng, không phải còn có một đứa chưa biết giới tính gì hay sao, hai người cãi tới cãi lui, ai cũng không chịu thỏa hiệp. Cuối cùng đành phải thương lượng, dứt khoát trang trí thành một nửa con trai, một nửa con gái.

Biết giới tính của cục cưng cũng là một chuyện vui, cảm giác trong nhà càng ngày càng có thêm nhiều miệng ăn rồi. Mấy người trong nhà thương lượng với nhau, quyết định tổ chức ăn mừng một bữa, vừa định đi ra nhà hàng, liền nhận điện thoại của Triệu Phương Mỹ nói là vừa bế con trở về .

“Mẹ chồng con cả ngày ở nhà hoa tay múa chân, cái này không được, cái đó không được, đây là con trai của con, mà bà ấy lại độc chiếm cả ngày, nhìn thật không vừa mắt tí nào.” Triệu Phương Mỹ vừa chỉ đạo dì giúp việc cho đứa bé uống sữa, vừa bỏ đồ đạc vừa mang tới ra ngoài. Từ quần áo đến đồ chơi, đầy đủ mọi thứ. Đứa bé được chăm sóc chu đáo nên trông rất bụ bẫm đáng yêu, nhìn thấy ai cũng vui mừng, mắt đảo rất nhanh, đặc biệt có thần thái. Điền Mật Nhi hiện tại cũng là một người mẹ, nhìn thấy em bé đáng yêu như vậy tình thương của người mẹ nhất thời nổi lên. Nắm lấy tay của em bé chơi đùa, sau khi bé ăn xong còn muốn ôm hôn nữa.

“Điền Mật, chị chưa bế trẻ con bao giờ, đừng có mà động tay động chân vào, ở bên cạnh nhìn là được rồi.” Triệu Phương Mỹ vẫn bá đạo như xưa, cứ nói mà không thèm để ý đến cảm nhận của người khác.

Khi nghe cô ta nói như vậy Điền Mật Nhi thật có chút tức giận, trước kia mặc kệ Triệu Phương Mỹ như thế nào, cô không muốn nói, cũng không để trong lòng. Hiếm hoi mới có đứa bé, cô đây là nhìn vào mặt mũi của các trưởng bối mới như thế, nếu đã không muốn thì về sau ngay cả liếc mắt cô cũng không thèm.

Phương Di cũng nhận ra Điền Mật Nhi đang tức giận, liền nói bảo con trai đưa con dâu lên lầu nghỉ ngơi một chút, lại còn nháy nháy mắt với cô, ý muốn nói cô đừng để trong lòng. Triệu Phương Nghị từ nhỏ đã xác định đứa em gái này coi như bỏ đi rồi, hiện tại càng thêm lười phản ứng lại, lập tức lôi vợ đi ra ngoài ăn mừng.

Mặc kệ người ta như thế nào, Điền Mật Nhi không muốn làm cho mình thấy áy náy, liền đi lên lầu tặng cho đứa bé một bao lì xì. Trước đó cô đã làm cho đứa cháu này hai bộ quần áo, nhưng cô cũng không mang tặng sợ người ta lại chế là đồ không tốt, không thèm dùng đến lại mất hết mặt mũi.

“Con xem con đấy, vừa trở lại là liền gây chuyện. Chị dâu con nhìn đứa bé một chút, cũng không phải nhìn đến mặt mũi của mẹ hay sao! Vốn còn đang thật vui mừng, bị con dội cho một gáo nước lạnh rồi.”

Triệu Phương Mỹ mặc kệ người nào thấy khó chịu hay vui mừng chỉ cần bản thân cô ta thư thái là được, lại lên tiếng hỏi Phương Di: “Mẹ, mới vừa rồi sao chẳng có ai ở nhà cả, thằng bé thì khóc không ngừng, làm con mệt muốn chết rồi.”

“Dẫn chị dâu con đi kiểm tra, thuận tiện xem giới tính thai nhi một chút. Con ở nhà, đã có mẹ chồng trông cháu cho tốt như vậy còn mò mẫm giày vò đến đây làm gì, mới bé tí như vậy mà chạy tới chạy lui lỡ bệnh ra đấy thì làm thế nào.” Bà Phương Di ở với cô con gái này có đôi lúc cũng muốn phát điên, những lúc nó không về đây cảm thấy tĩnh tâm hơn hẳn, ở nhà của nó, nó muốn giày vò thế nào bà cũng không muốn quản làm gì.

Đối với chuyện này Triệu Phương Mỹ cũng thấy thật tò mò, liền hỏi: “Là nam hay nữ thế?”

“Mới nhìn thấy một đứa, là con gái, một đứa khác thì bị cuống rốn chắn lại nên không nhìn