ón quà” to đùng đang đặt ngoài cửa.Cả ngày hôm nay tôi đi muốn gãy chân để tìm Ngô Giang, còn anh ấy thì ngồi ngủ gà ngủ gật trước cửa nhà tôi, biết thế tôi chẳng chạy lung tung làm gì cho mệt, cứ ngồi nhà ôm cây đợi cáo là được.– Ngô Giang, Ngô Giang!Bị tôi lay gọi, lắc qua lắc lại như chai rượu có đến năm phút Mr.Ngô mới chịu mở mắt ra.– Em đúng là người phụ nữ độc ác, em cố tình bắt anh ở ngoài đúng không? –Ngô Giang hằn học chỉ trích tôi, giọng nói vì say nên càng thêm khàn khàn khó nghe.Hay thật, đã say đến thế còn biết mắng người nữa! Tôi ra ngoài là để tìm anh chứ đâu có đi chơi.Dưới sân không có ô tô của Ngô Giang, chắc ngài Cáo đi taxi về. Tôi mở khoá cửa rồi đỡ Ngô Giang dậy, dìu vào nhà.Ngô Giang đem sức nặng cơ thể dồn cả vào tôi, nếu biết có ngày hôm nay thì đáng lẽ ra bình thường tôi không nên vỗ béo anh ấy mới phải, tốt nhất là sau này mỗi bữa chỉ cho ăn cháo loãng với dưa muối, xem anh ấy còn dám đi uống rượu không!Cái người say xỉn này mà cho nằm ngoài phòng khách thì kiểu gì cũng lăn từ trên ghế xuống đất, làm người tốt thì tốt đến cùng, tôi đành nhường chiếc giường êm ái của mình cho Mr.Ngô.Nhìn Ngô Giang khó chịu cởi nút áo lăn qua lăn lại trên giường, tôi lấy bộ pyjama trong tủ ra, dùng khăn ấm lau qua người rồi giúp Ngô Giang thay quần áo ngủ cho dễ chịu. Làm phụ nữ thật chẳng dễ chút nào, lúc bình thường phải ra dáng một người tình xinh đẹp hấp dẫn, lúc cần thiết phải có sự chu đáo tận tình của một bà mẹ.Giúp người say mặc quần áo đúng là một trong những việc tốn sức nhất. Cởi được quần áo họ đang mặc ra là một quá trình gian khổ, mặc vào bộ đồ khác lại càng gian khổ hơn. Ngô Giang lúc thì đẩy tôi ra, lúc lại giữ tay tôi… nói chung là tính tình khi say của anh ấy rất khó bảo.Vất vả đến toát mồ hôi tôi mới làm Mr.Ngô mặc được bộ đồ ngủ, đắp chăn cẩn thận cho Ngô Giang xong tôi ra ngoài.Uống nhiều rượu như thế khi tỉnh dậy nhất định là nhức đầu, dạ dày còn khó chịu nữa, tôi sợ Ngô Giang sẽ đói bụng liền đi nấu một nồi cháo, trong lúc chờ cháo chín tôi tranh thủ đi tắm rồi xem qua chút tài liệu.Tới khi xong xuôi mọi việc cũng là mười giờ tối, cả ngày hành xác làm người tôi đau ê ẩm, chỉ muốn ngủ một giấc. Tôi đem chăn gối ra ngoài phòng khách, mặc dù không thích ngủ ở ghế dài chút nào nhưng không lẽ vào đánh thức Ngô Giang dậy rồi kêu anh ấy quay về phòng khách ngủ, thế thì nhỏ mọn quá.Trước khi ngủ tôi thấy không yên tâm liền vào ngó qua Ngô Giang. Mr.Ngô có dáng ngủ vô cùng đẹp mắt, chăn bị xô sang một bên, người thì đã lăn đến mép giường, chỉ thiếu chút nữa là xuống nền nhà. Tôi trèo lên giường, cố gắng kéo cái thân hình nặng như bao xi măng của Ngô Giang vào trong, tiếc là Ngô Giang chẳng thèm chú ý đến lòng tốt của tôi, đột nhiên vung tay kéo tôi ngã nhào xuống giường rồi giống y như con bạch tuộc, tay quấn chân quấn, khiến cho tôi chẳng khác gì khúc giò bị bó chặt.– Anh Giang, buông em ra!Không có động tĩnh.Tôi bực bội gỡ tay Ngô Giang, không ngờ người kia lại càng ra sức ôm chặt hơn.Đây là cái tình thế gì? Chẳng lẽ cáo già giả vờ say rượu à?Tôi tiện tay véo mặt Ngô Giang thật đau nhưng anh ấy vẫn không buồn mở mắt. Hừ, chắc là véo chưa đủ mạnh đây mà!Tay, eo, chân, lưng… chỗ nào mà tay tôi với tới được Ngô Giang đều bị cấu véo một phát đau điếng, thế mà ngoài việc hơi nhăn lông mày rồi lẩm bẩm mấy câu không rõ ràng thì anh ấy không còn phản ứng nào khác.Giãy giụa một lúc không có hiệu quả, cả ngày mệt nhọc khiến tôi cũng chẳng còn sức lực đâu mà chống lại. Thôi thì cũng chẳng phải chưa ngủ chung bao giờ, chuyện nhỏ này không nên tính toán.Tôi vừa tự tìm một đống lý do giải thích cho hành động cam chịu của mình vừa lơ mơ chìm vào giấc ngủ.Có lẽ vì quá mệt nên tôi ngủ liền một mạch đến sáng, chỉ khi cảm thấy buồn buồn trên người mới mắt nhắm mắt mở tỉnh lại.Có một bàn tay… không, là hai bàn tay… đang luồn trong váy ngủ của tôi… Ngoài cáo già họ Ngô kia thì còn ai nhân cơ hội người khác ngủ mà làm loạn như thế chứ!Tôi tức giận trừng mắt nhìn Ngô Giang, kết quả là người kia còn đang bận suy nghĩ gì đó, hoàn toàn không để ý vẻ mặt đe doạ của tôi.– Anh đang làm gì? –Tôi lạnh nhạt hỏi.Ngô Giang hơi nhăn mày, có vẻ không vui vì bị tôi làm phiền.– Tìm xem cái khoá kéo váy ngủ ở đâu, rốt cục là ở chỗ nào nhỉ?– …Được lắm Ngô vặn vẹo, đi uống say không biết trời đất trên dưới thế nào, vừa mở mắt ra liền giở trò lưu manh, đúng là ngày càng tha hoá mà!Ngô Giang hình như lúc này mới cảm thấy có gì đó không đúng, động tác đột nhiên dừng lại, nghiêm túc nhìn tôi.– Em dậy rồi à?– Còn không bỏ ngay tay của anh ra! –Tôi gắt lên.Mr. Ngô làm vẻ mặt như oán phụ bị ruồng bỏ, hậm hực rút tay về rồi ngồi dậy. Tôi cũng ngay lập tức rời khỏi giường.– Anh đi đánh răng rửa mặt rồi ra ngoài ăn sáng. Em có chuyện cần nói với anh!Tôi đã suy nghĩ kĩ càng, nếu muốn chung sống lâu dài thì có một số việc cần phải nói cho rõ. Từ trước tới giờ những gì tôi quyết định thì sẽ kiên trì theo đuổi. Lần này tôi muốn ở cạnh Ngô Giang, tất nhiên tôi sẽ chấp nhận rắc rối với gia đình anh ấy, nhưng ngược lại tôi cũng mu