pacman, rainbows, and roller s
Anh yêu em rất nhiều

Anh yêu em rất nhiều

Tác giả: Cố tô Lan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326070

Bình chọn: 8.00/10/607 lượt.

nh phải nén thấp thanh âm, nói đại khái một ít, để Lí Xu biết chính mình cùng Hứa Diệc Dương ở đại học có quen biết.Lí Xu mặc dù cùng Nhất Hạnh cũng chung một đại học, nhưng học trên Nhất Hạnh hai khóa, cho nên căn bản không biết Hứa Diệc Dương. Nghe Nhất Hạnh vừa nói như vậy, cũng bừng tỉnh đại ngộ: “Như vậy, thời gian trước khi trị liệu tình cảm?”Trị liệu tình cảm, đồn đại như vậy, ngay cả bản thân Nhất Hạnh cũng không rõ đến tột cùng có bao nhiêu phần thật giả, hay là vì Tô Nhiên, nhưng là mặc kệ như thế nào, những chuyện đó đều đã thành chuyện cũ, may mắn mà nói, quan trọng nhất không phải lời đồn đại thật giả thế nào, mà là hiện tại bọn họ cùng một chỗ.“Công ty lời đồn như vậy nhiều, làm sao có thể đáng giá tin tưởng hết được.”Lí Xu nhíu nhíu mày, không thèm nhắc lại, đột nhiên lại thở dài một tiếng: “Aiz, aiz, aiz……”Nhất Hạnh thấy cô vẻ mặt thống khổ, vội hỏi: “Cậu làm sao vậy?”Lí Xu cầm tay Nhất Hạnh: “Mình muốn đi học di hồn đại pháp, nhất định phải đi học, Nhất Hạnh, hai ta đổi đi, mình tại sao lại không gặp được chuyện tốt như vậy?”Tiếp theo lại đột nhiên nghiêm trang lại: “Vậy soái ca xe thể thao làm sao bây giờ?”‘Lâm Tử Diễn’, Nhất Hạnh dừng một chút: “Mình cùng anh ấy…… Là bằng hữu, thêm nữa…… Anh ấy nhiều bạn gái.” Lí Xu vẻ mặt giảo hoạt: “Ngốc, nếu đổi mình là cậu, mình liền hưởng cái tề nhân chi phúc, hai đại cực phẩm, mỗi ngày nhìn đều đã nghiền……”Tề nhân chi phúc*: chỉ cuộc sống giàu sang, thê thiếp thành đàn.Nhất Hạnh đột nhiên như rơi vào nơi nào đó, ngay cả nói đều trở nên hữu khí vô lực: “Ăn cơm đi.”Cũng chỉ trong thời gian một ngày, lời đồn đại nổi lên bốn phía, nếu bị phát hiện, Nhất Hạnh sớm đã dự đoán được cảnh tượng như vậy, chỉ kinh ngạc là tốc độ truyền bá lời đồn này lại nhanh như vậy.Lời đồn đại phiên bản rất nhiều, Nhất Hạnh không thể không bội phục, muốn làm quảng cáo chú trọng nhất đó là sáng tạo cùng liên tưởng, mà những điều này dùng ở bát quái (nhiều chuyện, buôn dưa lê), dường như cũng thỏa đáng.Phòng phòng trà, toilet, thậm chí ngay cả phòng kho đều có người khe khẽ nói nhỏ. Lại nói, Hứa Diệc Dương xác thực là rất tốt, không chỉ giàu có hơn người, lại được tướng mạo đẹp, tính tình cũng tốt, Lí Xu đã nói, chỉ cần là người bình thường, trong lòng đều đầy ảo tưởng với anh.Đương nhiên, ngay cả các loại lời đồn phiên bản cũ, Lí Xu cũng đều thống nhất tóm tắt, tinh tế phân tích cho Nhất Hạnh nghe. Có người tự mình hiểu lấy, nghe xong hơn phân nửa là thở dài, nhiều lắm mặt co mày quắp nửa ngày, an ủi chính mình rằng cuộc sống còn tiếp tục, xoay người làm tiếp công tác; có người trong lòng ghen tị, nghe xong còn nghiến răng nghiến lợi, người văn minh sẽ nói là chim sẻ đòi làm phượng hoàng, kẻ tố chất thấp thì nói cô là hồ ly tinh; còn có một loại cho rằng sự tình không liên quan mình, chủ yếu đám người đó bao gồm đã có chủ, đã kết hôn, lớn tuổi, đối với loại này mà nói, có lời đồn đãi cùng lắm cũng chỉ giống như là tin tức bình thường, lăn qua lộn lại, tóm lại cũng chỉ là loại sự tình như vậy, cho nên dù nghe xong, cũng không hề phản ứng.Lí Xu phân tích đạo lý rõ ràng, nghiễm nhiên làm việc, nghe được Nhất Hạnh cười không thể ức chế.Buổi tối, Nhất Hạnh nói cho Hứa Diệc Dương việc này cùng lời đồn đãi, Hứa Diệc Dương vẫn một bộ dáng lơ đễnh.Đến ngày hôm sau, giữa trưa ăn cơm, anh cố tình phái thư ký xuống dưới nói cho cô đi lên văn phòng tổng tài dùng cơm chung. Quang minh chính đại, như lửa cháy đổ thêm dầu, ngay cả thời điểm thư ký kia nhắn dùm đều là vẻ mặt ái muội, đầy ý cười.Nhất Hạnh đương nhiên không đi, đến thời gian chiều đi làm, anh thế nhưng lại chính mình từ tầng 22 xuống dưới, dừng ở trước mặt Nhất Hạnh: “Giữa trưa đi đâu?”Đến hành lang nhỏ, nhân viên công ty một đám biểu tình khó lường. Nhất Hạnh nhỏ giọng nói một câu: “Cùng Lí Xu đi ăn cơm.”Anh bỏ lại một câu ‘theo anh lên tầng 22′, ánh mắt lạnh lùng hướng bốn phía quét một lần, Nhất Hạnh nhắm mắt theo đuôi, đi theo anh.Trên tầng 22, Nhất Hạnh mới hỏi anh có chuyện gì, Hứa Diệc Dương thả văn kiện: “Aiz, nghĩ biện pháp ngăn chặn lời đồn đại.”Có chút không tin tưởng: “Anh ngăn chặn như thế nào?”“Lấy độc trị độc.” Nói cho hết lời, Nhất Hạnh liền ngã vào trong lòng anh, khoảng cách mặt anh và cô quá gần, trong mắt cũng là một tia ranh mãnh, đồng tử như có lốc xoáy, một chút một chút tới gần.Nhất Hạnh kinh hoàng nhắm mắt lại, môi của anh nhẹ nhàng dừng ở khóe miệng của cô, bên tai mơ hồ có tiếng cười của anh, còn chưa kịp phản ứng, tay anh đã tham lam hướng t

hắt lưng cô. Sợ nhột là điểm yếu của Nhất Hạnh, lòng bàn tay nóng bỏng, dán tại thắt lưng cô, Nhất Hạnh chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, toàn thân như không còn khí lực, giãy dụa như thế nào đều không thể.Muốn cười, nhột, toàn thân đều nhột, Nhất Hạnh không dám cười ra tiếng, bởi vì thư ký nhất định ở ngay bên ngoài.Hứa Diệc Dương rốt cục buông cô ra, Nhất Hạnh ngồi ở trên sô pha, hô hấp dồn dập, trên mặt từng trận đỏ bừng.Thư ký gõ cửa tiến vào, nói là có văn kiện trọng yếu cần ký tên. Lúc vừa vào, thoáng nhìn Nhất Hạnh ở một góc trên sô pha, bên hông quay v