Bà xã mua được

Bà xã mua được

Tác giả: Nại Lương Ngư

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210271

Bình chọn: 10.00/10/1027 lượt.

ống xe đã có thể thông qua cánh cổng nhà không khép chặt mà nhìn thấy cả một sân đầy hành lá. Trong lòng cô cũng cảm thấy có chút kì quái. Trong tưởng tượng của cô, ông bác sĩ Trung Y coi như không hành nghề Y nữa nhưng trong xương vẫn luôn luôn có cảm tình đối với thảo dược, coi như không phải ở nơi này một mình mà trồng thảo dược thì cũng không phải là trồng hành chứ? Bao nhiêu năm sống trên đời, trong quan niệm của cô, hành căn bản không thể coi là thuốc được. Nếu như trồng để nhà ăn thì hình như là hơi nhiều quá mức cần thiết. Nếu như trồng để đem đi bán, vậy càng không hợp lý rồi. Hành đem bán cũng chỉ được vài đồng, còn không bằng đem trồng vài loại cây công nghiệp khác có giá tiền cao hơn một chút.

Đang trong lúc Chiêu Đệ suy nghĩ những điều này, tất cả mọi người đều đã rối rít xuống xe. Đứng ở trước cổng, bọn họ không thể tự nhiên mà đi vào nhà được nên chỉ có thể đứng ở bên ngoài cửa dùng sức gõ cửa, hi vọng có người ở trong nhà.

Gõ như vậy một lúc lâu sau, cửa phòng phía tây của căn nhà cũ mới được chậm rãi mở ra. Có một người đi ra ngoài, tóc tai rối bời, còn đang ngái ngủ, một cái tay vung lên trên áo gãi ngứa.

“Ông à, ông chính là ông bác sĩ Trung Y sao?” Tiểu Trí là người đầu tiên phản ứng lại, mở miệng chào hỏi với ông bác sĩ Trung Y. Sau khi gọi xong, anh mới nhớ tới ngày hôm qua, lúc ông lão này nói chuyện với anh rất không khách khí, anh lại còn giảng cho ông ấy một bài nữa, liệu ông ấy có vì tức giận với anh mà nhỏ mọn, không muốn giúp Chiêu Đệ không?

“Ai là ông của mày hả? Mày tới đây làm gì?” Ông lão vừa nhìn thấy người đến chính là mấy người nhà quê hôm qua mới đụng phải ở trong nhà hàng mà cái người đang thân thiết mở miệng gọi ông lại chính là cái thằng thanh niên hôm qua đã khiến ông nhớ lại chuyện cũ thì ngay lập tức, giọng nói trở nên tức giận đến hổn hển. Bây giờ, ông chỉ muốn nghĩ cách đóng cửa đuổi người chứ làm sao còn có thời gian mà thừa nhận mình chính là ông bác sĩ Trung Y mà họ tìm cơ chứ.

Đợi chút, bọn họ biết ông là bác sĩ Trung Y, còn cố ý tìm tới cửa, vậy hẳn là biết chuyên môn của ông là bệnh gì, chẳng lẽ…

Nghĩ đến đây, ông lão liền chậm rãi nhìn về phía Chiêu Đệ, sau đó quay đầu sang phía Tiểu Trí mà cười ha hả: “Thằng nhóc ngốc kia, tao còn đang nghĩ sao mày có thể lấy được cô vợ xinh đẹp như vậy chứ? Hóa ra chỉ là con gà mái không biết đẻ trứng, ha ha ha.”

Tiểu Trí vừa nghe ông lão này gọi Chiêu Đệ như vậy thì mặt nhanh chóng đỏ lên, thẳng cổ gào về phía ông lão: “Chiêu Đệ không phải gà mái, Chiêu Đệ biết đẻ trứng, Chiêu Đệ từng có bảo bảo của Tiểu Trí, chỉ là có việc ngoài ý muốn, bảo bảo trở về với Nữ Oa nương nương rồi.”

Vốn bị ông lão này gọi như vậy, trong lòng Chiêu Đệ cảm thấy khổ sở, không phải khổ sở vì bị người châm chọc mà là nó khiến cho cô nhớ đến việc bản thân đã sơ sẩy mà đánh mất đứa nhỏ.

Nhưng nghe Tiểu Trí thẳng thắn, hùng dũng phản bác lại như vậy thì Chiêu Đệ không biết nên cảm động hay là nên tức giận nữa. Anh nói xem, trước đó anh rõ ràng bảo người ta không phải gà mái, thế nào mà sau đấy lại biến thành biết đẻ trứng rồi? Phụ nữ mang thai có thể sử dụng từ “đẻ trứng” mà hình dung được hay sao?

Ông lão thấy Tiểu Trí có vẻ tức giận thì lại càng muốn đùa với anh. Ông ấy sờ sờ mấy sợi râu thưa thớt dưới cằm, cười như không cười, nhìn Tiểu Trí. Đầu tiên ồ một tiếng thật dài rồi sau đó mới lại mở miệng nói chuyện.

“Thì ra là biết đẻ trứng nha, vậy còn tới đây tìm tao làm gì? Tao chính là đặc biệt chỉ xem bệnh cho gà mái không biết đẻ trứng, vợ của mày không phải gà mái, lại còn biết đẻ trứng, thế tới tìm tao làm gì?”

Tiểu Trí cau mày suy nghĩ kỹ một lát, giờ mới hiểu ra ông lão này đang châm chọc anh nói sai. Anh nghĩ muốn ngay lập tức phản bác lại, nhưng bình thường anh không hay nói chuyện, huống chi bây giờ nói chuyện với người lớn như vậy, anh chính là không có đủ vốn từ. Suy đi nghĩ lại anh vẫn không biết nên làm thế nào để phản bác lại ông lão này.

Ông Trương đứng một bên nhìn ông bác sĩ Trung Y già mà không kính này trêu đùa đứa bé đơn thuần Tiểu Trí thì liền tiến lên một bước, cười ha hả để hòa giải không khí. Đứa nhỏ Chiêu Đệ này có thể mang thai được hay không còn không phải cần tới sự giúp đỡ của ông lão này hay sao?

“Ông chính là bác sĩ Phan phải không? Ông xem, chúng ta thật đúng là có duyên phận. Ngày hôm qua gặp được, ngày hôm nay lại nhìn thấy. Không dám giấu ngài, chúng ta thực sự là tới cầu y, ngài có thể để chúng tôi đi vào nói chuyện được không?”

Bị ông Trương gọi một tiếng bác sĩ Phan, ông lão mới liếc mắt qua nhìn ông Trương, sau đó dựa vào khung cửa, chậm rãi từ từ mà nói: “Đúng vậy, thật là có duyên phận, còn không phải là nghiệt duyên hay sao? Thằng nhóc ngốc này ngày hôm qua còn đứng trước mặt bao nhiêu người như vậy lên lớp tôi… Tôi hôm nay còn đi xem bệnh cho vợ của nó. Ông nói xem, đầu óc tôi có bệnh hay sao? Hơn nữa, ông nhìn bộ dạng tôi bây giờ giống như muốn để cho các người đi vào nhà nói chuyện lắm à?”

Chiêu Đệ thấy ông Phan không có chút ý tứ muốn dàn xếp nào thì biết rằng lần này cầu y đã không cò


Teya Salat