The Soda Pop
Bà xã mua được

Bà xã mua được

Tác giả: Nại Lương Ngư

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210214

Bình chọn: 8.5.00/10/1021 lượt.

ắm, tất cả đều quen biết lẫn nhau, đột nhiên nhìn thấy có người xa lạ thì không nhịn được sẽ nhìn nhiều hơn chút. Có người đã nghe nói đến việc bọn Chiêu Đệ đến thôn này nên nhiều người dân sẽ vô tình hữu ý nhìn về phía bụng của Chiêu Đệ.

Tiểu Trí rõ ràng không quen với cảnh tượng như vậy cho nên bước chân đi về phía bờ sông liền chậm lại một chút. Chiêu Đệ vẫn luôn dắt tay Tiểu Trí nên tự nhiên cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi của Tiểu Trí. Ban đầu vì cảnh sắc mới lại, tâm tình của Tiểu Trí dễ dàng trở nên vui vẻ, bước chân cũng vô cùng nhẹ nhàng, bây giờ bỗng chốc lại trở nên nặng nề thì cô hẳn nhiên có thể lập tức phát hiện ra.

Chiêu Đệ nhìn về phía những người dân thôn đứng bên kia đang len len nhìn về phía bọn họ bên này mỉm cười một cái, sau đó liền lôi kéo Tiểu Trí đi về nơi không có ai. Chỗ đó đều là những tảng đá vụn, đường không dễ đi nên người dân thôn căn bản cũng sẽ không đi về nơi đó.

Không ngờ khi Chiêu Đệ và Tiểu Trí vừa mới đi qua một khối đá lớn, chuẩn bị múc nước ở phía sau tảng đá để rửa mặt thì liền thấy một người đã đứng ở đó múc nước trước bọn họ một bước rồi. dieendaanleequuydonn

“Ông Phan, Tiểu Trí giúp ông.” Tiểu Trí vừa nhìn thấy người đứng chỗ đó lấy nước là ông Phan thì liền vội vàng buông tay Chiêu Đệ ra, chạy lên trên. Anh chủ động đến gần ông Phan, giúp đỡ ông ấy như vậy, một là vì ông ấy đã lớn tuổi, Chiêu Đệ đã nói qua phải biết “kính già yêu trẻ”, một nguyên nhân khác nữa là vì ông Phan có thể giúp trị bệnh cho Chiêu Đệ, cho nên trong lòng của Tiểu Trí, ông Phan cho dù có ác ngôn ác ngữ nhưng so với những người xa lạ khác thì thân thiết hơn nhiều.

“Ơ, cái thằng nhóc ngốc nhà mày cũng biết vuốt mông ngựa cơ à? Được đấy, những thứ này liền giao lại cho mày, lão già tao đây được vui mừng nhẹ nhõm.” Ông Phan vừa thấy Tiểu Trí chạy tới nói muốn giúp đỡ thì liền đem thùng nước mới múc được một nửa đặt vào trong tay Tiểu Trí, tự mình lui về phía sau vài bước, hai tay khoanh vào trước ngực, dù bận vẫn ung dung tựa vào khối đá lớn phía sau, nhìn xem Tiểu Trí sẽ giúp mình lấy nữa như thế nào.

Thằng nhóc ngốc này, vừa nhìn liền biết chính là dạng người chưa từng làm qua việc nặng. Ông thật muốn nhìn xem, nó làm như thế nào mà có thể gánh được cái thùng nước 50 cân này đi về nhà đây.

Tiểu Trí đúng là chưa từng trải qua chuyện như vậy, thậm chí ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn thấy, hơn nữa ở đây cũng không có công cụ gì để múc nước cả. Mới vừa này anh nhìn thấy ông Phan trực tiếp đem thùng nước dìm xuống sông, để nước sông tràn vào trong thùng rồi mới lại kéo cái thùng lên trên.

Cho nên Tiểu Trí cũng bắt chước “y dạng họa hồ lô” (làm theo đúng như cái có sẵn), đem thùng nước dìm xuống sông, nhưng anh thực sự một chút kinh nghiệm cũng không có, lúc thùng nước được dìm xuống sông sẽ rất nặng, phải dùng rất nhiều sức, bọt nước lại văng thẳng lên người khiến nửa người anh đều ướt cả.

Chiêu Đệ vừa nhìn Tiểu Trí như vậy thì thấy không ổn, đặt đồ rửa mặt ở trong tay sang một bên cạnh đống đá, kéo ống tay áo muốn đi qua đó giúp anh.

Nhưng Tiểu Trí nhìn thấy Chiêu Đệ muốn qua giúp thì nào có chịu để cho cô phải động thủ. Anh cảm thấy đến mình muốn xách thùng nước này còn lao lực huống chi là Chiêu Đệ, mà kể cả là cô có xách được thì anh cũng không chịu.

“Tiểu Trí có thể. Chiêu Đệ không cần phải giúp một tay. Chiêu Đệ sẽ bị mệt.”

dieendaanleequuydonn Bên này lời của Tiểu Trí vừa dứt thì bên kia ông Phan đã mở miệng mỉa mai một câu: “Thằng ngu mà nói chuyện yêu đương hóa ra cũng buồn nôn như vậy, cũng không sợ là ê răng người khác nha.” Ông đây vẫn còn đang tức giận với Tiểu Trí đấy. Nếu không phải là tại cái thằng ngu này, mấy cây hành tây ông cực khổ chăm sóc sẽ thành ra như vậy hay sao? Còn nữa, làm sao mà ông càng nhìn cái cảnh này càng thấy chói mắt chứ.

Ông cũng đã từng trải qua chuyện như vậy. Lúc đó trên tay ông một chút sức lực cũng không có, đối với ông mà nói gánh nước là việc rất khó, khi đó cũng chính là Nữu Nữu thay ông làm tiếp công việc này nhưng mà lúc ấy đến một câu đau lòng ông cũng nào có nói với Nữu Nữu.

“Bác sĩ Phan, xin ông đừng có mở miệng ra một tiếng thằng ngu hai tiếng thằng ngu để gọi Tiểu Trí được không. Anh ấy không phải như vậy, ngài hẳn là hiểu rõ mà. Tôi không biết những cây hành tây ấy có ý nghĩa như thế nào đối với ngài, ngày hôm qua chúng tôi trong lúc tức giận nhất thời mà làm hỏng mất mấy cây thông của ngài là chúng tôi không đúng, chúng tôi sẽ nỗ lực bồi thường. Nhưng mà ngày có cần tất yếu cứ thỉnh thoảng lại gọi Tiểu Trí như vậy hay không?” Chiêu Đệ hít vào thở ra thật sâu mấy hơn để làm dịu lại cảm xúc của bản thân. dieendaanleequuydonn Ngay từ lúc mới bắt đầu khi ông Phan bảo Tiểu Trí gánh một thùng nước lớn như vậy, trong lòng cô đã nén vào một hơi, nhưng vì để có thể chữa bệnh, cô cũng cố nhịn. Cơ mà bây giờ cô thực sự không thể nhịn nổi nữa. Cô ghét nhất chính là người khác cứ động một tí lại gọi Tiểu Trí là thằng ngu.

“Bác sĩ Phan, nếu như đổi lại là ông…Nếu ông cũng yêu một người giống như Tiểu Trí vậy, người khác cũng cứ mở miệ