sẽ phải ăn năn hối hận một thời gian rất dài, nhưng một người phụ nữ lạc quan phóng khoảng như vậy, Chiêu Đệ cũng tin tưởng rằng thằng nhóc cứng đầu thật sự yêu cô ấy.
Cúp điện thoại rồi, từ việc vui mừng thay cho Từ Lan thì trong lòng Chiêu Đệ vẫn mơ hồ có chút phiền muộn. Đứa nhỏ, đến lúc nào thì cô và Tiểu Trí cũng sẽ có một đứa nhỏ đây?
Một khoảng thời gian trước, sau khi được chăm sóc bởi thuốc bổ và thực bổ, cô rõ ràng đã cảm thấy được thân thể mình khỏe mạnh lên nhiều, kinh nguyệt trên cơ bản cũng chuẩn, hơn nữa tình trạng tay chân lạnh như băng cũng đã giảm bớt rất nhiều, nhưng không biết vì sao, trong một tháng này tình trạng này hình như lại có dấu hiệu lặp lại.
Kinh nguyệt của cô bị chậm mất nửa tháng cũng thôi đi, đến khi có cũng có rất ít nhưng cảm giác căng đau thì lại rất rõ ràng, thậm chí so với những lần trước còn nghiêm trọng hơn nhiều. Cô cho là do gần đây lượng công việc nhiều cho nên đã đưa một ít việc trên tay giao lại cho người khác, cũng chú ý nghỉ ngơi và giữ ấm cơ thể thì cái cảm giác không thoải mái này mới tốt hơn một chút.
Sau khi cảm giác tốt hơn một chút rồi chính cô cũng không để ý nữa, nhưng ngược lại Tiểu Trí sau khi biết kì sinh lý của cô bị chậm, bụng lại không thoải mái thì vẫn luôn vội vã cuống cuồng, lại bắt đầu tiến vào trạng thái chăm sóc cô giống như khi mới trở về nhà nghỉ ngơi lúc bị sảy thai vậy…
Sự săn sóc của Tiểu Trí vừa khiến Chiêu Đệ cảm động nhưng đồng thời cũng khiến cô cảm thấy có lỗi với anh.
Cô vốn cho rằng đến hết thời hạn nửa năm, cô có thể chuẩn bị để mang thai, không ngờ đã lâu như vậy rồi, sắp đạt được đến kỳ hạn nửa năm, thân thể cô lại tái xuất hiện những dấu hiệu xấu này.
Hơn nữa, hiện tại, ông Phan đã lên thiên đường cùng với bà Nữu Nữu, cô muốn tìm được một bác sĩ Trung y có y thuật sánh ngang với ông Phan để điều dưỡng thân thể đâu phải chuyện dễ dàng.
Chiêu Đệ như có như không vuốt ve cái túi chườm nóng mà Tiểu Trí cố ý đặt ở trên bụng cô, trong lòng một hồi đắng chát, một hồi khổ sở.
Mãi mới có thể ngẩng đầu lên nhìn thì cô liền thấy vẻ mặt lo lắng của Tiểu Trí đang ngồi ở trên ghế đàn hướng về phía cô. Lúc này Chiêu Đệ mới ý thức được rằng hồn cô đã du đãng đi tận phương nào, mới vội vàng nhếch nhếch khóe miệng, cười cười với Tiểu Trí, để cho anh không cần phải lo lắng.
Nhưng Tiểu Trí vẫn cau mày như cũ, nhìn cô một lúc lâu, anh mới đứng lên, đi đến trước mặt cô ngồi khuỵu xuống, để cho tằm mắt của cô và anh ngang nhau.
Tiểu Trí vươn tay, ấn lên chân mày của Chiêu Đệ. Lúc này Chiêu Đệ mới phát hiện ra, thì ra là mi tâm của mình không tự chủ mà hơi nhíu lại.
“Chiêu Đệ, không phải lo lắng. Tiểu Trí ở bên cạnh Chiêu Đệ. Tiểu Trí chỉ cần Chiêu Đệ thật khỏe mạnh, không có đứa nhỏ cũng không sao hết.”
Chiêu Đệ nhìn ánh mắt Tiểu Trí nhìn mình dịu dàng như vậy, bàn tay vuốt ve mi tâm của cô nhẹ nhàng như vậy, ấm áp như vậy thì chỉ cảm thấy tầm mắt càng ngày càng trở nên mơ hồ. Cô hơi chớp động mí mắt, nước mắt liền rơi xuống thành chuỗi.
“Tiểu Trí, nhưng mà Chiêu Đệ muốn có một đứa bé giống như Tiểu Trí vậy. Nó sẽ có chân mày của Tiểu Trí, ánh mắt của Tiểu Trí. Nó nhất định cũng sẽ giống như Tiểu Trí vậy, có một tay đàn rất hay.”
“Những thứ này Tiểu Trí đều có, Chiêu Đệ muốn xem thì cứ xem Tiểu Trí là được rồi.” Tiểu Trí khẽ nhíu chóp mũi, trong giọng nói ẩn ẩn có chút ghen tức nhàn nhạt.
Chiêu Đệ nghe được câu trả lời có chút trẻ con như vậy của Tiểu Trí thì những sầu vân thảm vụ vừa rồi nháy mắt đã biến mất vô ảnh vô tung. Đúng vậy, nhìn Tiểu Trí là được rồi mà. Có lẽ bởi vì cô quá nóng nảy cho nên tình trạng cơ thể mới có dấu hiệu xấu. Ông Phan sớm đã nói qua, cô phải buông lỏng tâm trạng thì mới có thể dễ dàng mang thai được.
Nghĩ như thế, Chiêu Đệ cũng không cảm thấy rối rắm vấn đề này nữa rồi. Cô vốn cũng không phải người đắm chìm trong thế giới bi thương, chỉ là trong khoảng thời gian này, công việc quá bận rộn, thay đổi có chút nhạy cảm, lại vừa mới nhận được điện thoại của Từ Lan nói về chuyện của đứa nhỏ, cho nên mới lập tức lâm vào trong vòng suy nghĩ luẩn quẩn ấy.
Buổi tối, lúc ăn cơm, vì tâm trang buổi chiều của Chiêu Đệ có chút xuống thấp nên Tiểu Trí đặc biệt rất săn sóc Chiêu Đệ. Trên bàn cơm có món gì ngon, anh đều gắp vào trong bát của Chiêu Đệ, chỉ trừ món gan heo xào, Chiêu Đệ luôn luôn không thích ăn nên anh cũng không gắp.
Chiêu Đệ không đành lòng phật ý Tiểu Trí, cho nên toàn bộ những món ăn mà Tiểu Trí gắp cho cô, cô đều ăn hết. Một chén tô cơm cộng thêm rất nhiều món ăn khiến cho cô có chút khó chống đỡ nổi. Nhưng khi ánh mắt của cô nhìn về phía đĩa gan heo xào đậu thì không hiểu sao trong miệng lại tự động tiết ra rất nhiều nước bọt.
Đầu tiên cô nuốt một ngụm nước bọt. Buổi tối thực sự đã ăn quá nhiều rồi, muốn ăn nữa thì bụng cũng nhét không nổi nữa, nhưng mà chóp mũi vẫn luôn không ngừng ngửi được mùi thơm từ cái món kia, mãi không tản đi thì trong khi còn chưa ý thức được hành động của bản thân, Chiêu Đệ đã lại lần nữa cầm đũa lên hướng về muốn gan heo xào.
Lúc mới bắt đầu, Tiểu Trí, Hạ Cầm và Trần