Bà xã mua được

Bà xã mua được

Tác giả: Nại Lương Ngư

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329570

Bình chọn: 7.5.00/10/957 lượt.

như vậy của Tiểu Trí khiến cho Hạ Cầm nhìn mà ngây dại. Thế này là thế nào? Tiểu Trí trước kia không phải thích nhất hoa hồng hay sao? Bà còn nghe thím Phúc nói lúc anh và Chiêu Đệ kết hôn tròn một năm đã nhờ thím Phúc đi mua hoa hồng cơ mà. Làm sao mà hôm nay nhìn thấy hoa hồng thì lại có phản ứng như vậy?

Nếu như Chiêu Đệ ngửi mùi hoa này mà muốn ói thì còn có thể hiểu được. Nhưng hiện tại Chiêu Đệ chỉ không chịu được mùi rau dưa và trái cây thôi, việc này thì có liên quan gì đến hoa hồng này đâu cơ chứ?

Tuy rằng Chiêu Đệ vì sợ vận động dữ dội mà tổn thương đến đứa nhỏ nên không đuổi theo Tiểu Trí đi ra ngoài nhưng nhìn xuyên qua cánh cửa chính đang mở rộng, cô vẫn nhìn thấy được bộ dạng của Hạ Cầm cùng với hành động quái dị này của Tiểu Trí. Cho đến khi Tiểu Trí quay trở lại bên cạnh mình, cô mới khôi phục lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ vừa rồi.

Hạ Cầm vẫn theo sát Tiểu Trí đến phòng khách. Bà và Chiêu Đệ trao đổi với nhau một ánh mắt lo lắng. Trong khoảng thời gian này tất cả những khẩn trương lo lắng của Tiểu Trí bọn họ đều nhìn ở trong mắt. Hôm nay đang êm đẹp, anh lại làm ra một hành động không lý giải nổi như vậy, có phải là vì khẩn trương quá độ nên tạo thành bệnh tật gì về tinh thần hay không?

Chiêu Đệ và Hạ Cầm sau khi đã khai thông ánh mắt xong thì lúc này mới lên tiếng, cố gắng hết sức dùng âm thanh êm ái để hỏi Tiểu Trí nguyên nhân. Cô biết người thiếu ngủ cùng với tinh thần khẩn trương lâu dài không thể chịu đựng nổi âm thanh bén nhọn. Âm thanh êm ái có tác dụng trấn an tinh thần của bọn họ. Đây đều là những điều có cơ sở tâm lý họ mà cô đã đọc được trên internet, không ngờ bây giờ lại có đất dụng võ.

Tiểu Trí giương mắt nhìn về phía Chiêu Đệ và Hạ Cầm, do dự một chút mới mở miệng nói chuyện. Đầu tiên là nói lời xin lỗi với Hạ Cầm. Hiển nhiên bản thân anh cũng biết hành động vừa rồi là không đúng.

Tiếp theo, anh mới nói rõ lý do: “Hoa màu đỏ đối với người mang thai bảo bảo rất nguy hiểm. Bà Phan chính là vì ăn hoa màu đỏ này mà bị chảy rất nhiều máu nên đi mất. Đây là ông Phan nói. Hiện tại Chiêu Đệ mang thai bảo bảo, không được phép ăn hoa này. Chiêu Đệ và bảo bảo sẽ giống như bà Phan mất, rời khỏi Tiểu Trí thì sao.”

“Hoa màu đỏ?” Chiêu Đệ và Hạ Cầm không ngờ trong lúc này lại nghe được chuyện của ông Phan. Thì ra bà Phan vì vậy mà qua đời. Nhưng hoa màu đỏ là hoa gì? Bọn họ chưa từng nghe qua việc ăn hoa màu đỏ sẽ khiến phụ nữ có thai bị chảy máu nha.

“Hoa màu đỏ? Hoa màu đỏ? Màu đỏ… Hoa… Hoa hồng!” Chiêu Đệ thấp giọng lẩm bẩm, lặp lại câu nói “hoa màu đỏ” của Tiểu Trí, nghĩ nghĩ, cuối cùng cô chợt hiểu ra, Tiểu Trí muốn nói chính là hoa hồng.

Ông Phan là một bác sĩ Trung Y chuyên về phụ khoa mà vợ của ông lại vì ăn nhầm hoa hồng mà xuất huyết đến mức qua đời. Chẳng trách sau này ông ấy lại không chịu chữa trị cho những người khác nữa. Trong lòng ông ấy nhất định có một tâm kết không thể giải được. Mặc dù Chiêu Đệ không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra giữa ông Phan và vợ của ông ấy lại có thể khiến cho ông ấy không chữa bệnh cho người khác nữa nhưng cô vẫn có thể đoán đúng một chuyện, vợ của ông Phan qua đời vì ăn nhầm hoa hồng.

Chương 47: Cởi Chuông Phải Do Người Buộc Chuông

Mặc dù bí ẩn về sự khác thường của Tiểu Trí đã có lời giải nhưng Chiêu Đệ lại ý thức được một vấn đề khác. Bây giờ tình trạng của Tiểu Trí đã ở vào tình trạng không thể không giải quyết. Một người khi phải chịu quá nhiều áp lực mà lại không tìm được một nơi để có thể phát tiết, đến một giới hạn nào đó sẽ hỏng mất. Mà Tiểu Trí, so với người bình thường lại càng nhạy cảm hơn rất nhiều. Có rất nhiều lời, rất nhiều việc, anh sẽ để ở trong long, từ từ phân tích, từ từ lên men. Việc này trong nhiều chuyện có lẽ là chuyện tốt nhưng duy chỉ có loại áp lực tâm lý này là không thể che giấu, không thể để cho lên men được.

Sau khi phân tích kĩ càng, Chiêu Đệ dễ dàng tìm ra nguồn gốc sâu sa của việc Tiểu Trí bị áp lực chính là ở trên người cô. Bởi lần đầu tiên cô mang thai lại bị sinh non nên đã lưu lại trong lòng Tiểu Trí một bóng ma quá lớn. Cái loại ám ảnh này sinh ra không phải bởi vì việc đứa bé mất đi mà là vì khi mất đi đứa nhỏ, cô thiếu chút nữa đã rời bỏ Tiểu Trí.

Hơn nữa, lần mang thai này, thân thể của cô lại xuất hiện một loạt những triệu chứng khó chịu, thậm chí lúc mới bắt đầu còn có hiện tượng xuất huyệt, cảm xúc lại thay đổi, trở nên nhạy cảm hơn, động tí là rơi nước mắt. Dù là vui mừng, khổ sở, uất ức hay bất cứ một loại cảm xúc thông thường nào cũng sẽ khiến cô rơi lệ không ngừng. Suy cho cùng, thật ra cũng bởi vì tron lòng cô vẫn còn mơ hồ sợ hãi, mình có thể hay không an toàn vượt qua kì sinh nở lần này.

Cho nên truy xét đến cuối cùng, muốn hóa giải được lo lắng và khẩn trương của Tiểu Trí thì đầu tiên, cô phải trừ tận gốc nỗi lo sợ trong lòng mình đi đã.

Phân tích được nguyên nhân, biết cần phải diệt trừ tất cả những lo lắng trong lòng mình nhưng đó đâu phải chuyện dễ dàng. Chiêu Đệ nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định nhờ đến sự trợ giúp của Hạ Cầm và Trần Chung. Dù sao cha mẹ là trư


Ring ring