Chậm rãi thở dài: “Ở thành phố G bốn năm, mặc dù khổ cực nhưng cũng rất chân thật, chưa từng trải qua kiểm chứng, nhưng từng giờ từng phút tôi có thể cảm nhận được mẹ đang sống, tôi hết sức vui vẻ.”
Bốn năm này mặc dù cô chọn rời đi một năm, nhưng là bản thân cô tự tay kiếm tiền học phí và phí sinh hoạt, cô chưa bao giờ yên tâm như thế. Bởi vì đó là tiền mình kiếm được, sẽ không có ai nửa đường chạy đến cướp đi. Cảm giác nắm giữ trong lòng bàn tay thật sự rất tốt, bàn tay mình nắm giữ cuộc sống của mình, rốt cuộc không cần phải nhìn sắc mặt người khác để sống.
Nghiêm Đình nghe, cũng không nhịn được suy nghĩ miên man. Cháu gái ông nói những lời này, ông cũng có thể nhận ra, từ tận đáy lòng Nghiêm Hi vẫn luôn có cảm giác mơ hồ, giống như cây bèo nước trôi nổi, không có một nơi cho cô đáp xuống.
Cô, vẫn luôn thiếu hụt cảm giác an toàn.
Lãnh Diễm cũng khá kinh ngạc, vốn cho rằng mấy năm này cô dần trở nên hoạt bát, ai biết tận sâu trong đáy lòng cô vẫn tồn tại cảm giác mơ hồ đó. Đau lòng, anh chỉ cảm thấy trái tim anh đang đau vì Nghiêm Hi, đứa nhỏ Nghiêm Hi này làm cho người ta quá đau lòng.
Nghiêm Đình cũng không nhịn được nữa: “Cháu gái, về nhà đi, hãy để ông ngoại chăm sóc cháu thật tốt. Những năm này thiếu vắng cháu, cháu là cháu gái nhà họ Nghiêm ta, cháu nên trải qua cuộc sống không buồn không lo. Đều là do ông ngoại thiếu cháu.” Cháu gái nhà họ Nghiêm, người đó lại không được nuôi như hoàng đế từ nhỏ, mà bị đối xử không chu đáo. Nghĩ tới cảnh Nghiêm Hi phải chịu khổ, ông cũng cảm thấy đau lòng. Cháu gái nhà họ Nghiêm sao có thể chịu khổ như thế.
Nghiêm Hi không chớp mắt, che giấu sương mù trong mắt, cũng không cho phép thứ này chảy xuống. Đây chính là sự kiêu ngạo của cô, nghe lời Nghiêm Đình nói, cô chỉ cảm thấy mắt ấm áp đang muốn trào ra. Nghiêm Hi hơi ngước đầu, ngăn trở không cho nước mắt bên trong chảy xuống.
Thật lâu sau, trong mắt thoáng khô, Nghiêm Hi mới nhẹ nhàng lắc đầu: “Không, tôi còn có chuyện phải làm.”
Nghiêm Đình nghe thế, liếc mắt nhìn Phong Trác Hạo đang ngồi bên cạnh mình, nhớ lại Phong Trác Hạo đã từng nói Nghiêm Hi có kế hoạch của riêng mình. Hai mắt Nghiêm Đình chợt sáng lên, hỏi tiếp: “Có phải bốn năm trước cháu đã gửi thư cho ta, bảo ta thả Lý Thánh Đức ra có phải không?”
Nghiêm Hi giật giật hai mắt, cảm giác đỉnh đầu mình cũng giật, ánh mắt Lãnh Diễm như tia cực tím gắn chặt trên người mình, cắn răng, gật đầu nói: “Là cháu, cháu đã muốn làm chuyện này từ rất lâu rồi, tạm thời vẫn không thể nói là quen biết ông. Hơn nữa, cháu cũng không muốn…”
Nghiêm Đình nghe nửa đoạn trước còn có nét mặt ‘hóa ra là như vậy’, lúc nghe cô nói đến không muốn, hai mắt bỗng mở to. Lãnh Diễm dường như đã biết lòng Nghiêm Hi, có lẽ không lựa chọn ở gần nhau, tóm lại vẫn là cô dâu nhỏ của mình. Dù sao đây cũng là nhận người thân, cũng không phải là người thứ ba tìm đến cửa, anh cũng không cần lo lắng quá mức.
Phong Trác Hạo nhìn dáng vẻ ông cụ không phản ứng kịp, cúi đầu ho khan, thay ông cụ hỏi: “Tại sao? Sao cháu không muốn đến nhà họ Nghiêm?”
Nghiêm Hi mím môi thật chặt, sợ mình không có quyết tâm nói những lời không thích hợp, nhìn ông cụ như vậy, cô chợt cảm thấy lo lắng, chẳng lẽ cái này chính là cảm giác huyết thống?
Rất lâu rồi chưa được trải qua cảm giác này, thật sự rất kỳ diệu!
Nháy mắt mấy cái, Nghiêm Hi bình tĩnh lại, mặt đối mặt với ánh mắt chuyên chú của Phong Trác Hạo và ông cụ, gật đầu nói: “Không sai, bây giờ cháu không muốn thừa nhận. Cho dù trong lòng cháu đã biết ông là ông ngoại của cháu, dù biết rõ chuyện năm đó không liên quan đến ông, nhưng cháu không thể quên được vẻ mặt vô tình của ông năm đó. Cho cháu một thời gian, cháu cũng cần phải suy nghĩ, nếu không cháu sợ đến lúc cháu đến nhà họ Nghiêm cũng không thể nào quên được.”
Nghiêm Hi nói xong, Nghiêm Đình đã hiểu, giống như đang lẩm bẩm cho chính mình: “Sao cháu có thể tha thứ cho ta, ngay cả ta cũng suy nghĩ không muốn tha thứ cho bản thân mình. Chuyện này…phải, cần phải vậy.”
Dáng vẻ này của Nghiêm Đình khiến trái tim càng thêm thương xót. Cô không hiểu, tại sao cô gặp ông cụ sẽ nhớ tới vẻ mặt vô tình của ông năm đó, thấy ông cô sẽ nhớ tới cái chết oan uổng của mẹ.
Thật ra cô rất muốn được nhào vào lòng ông ngay lập tức, nhưng từ tận đáy lòng vẫn có thứ gì đó níu lấy không buông, lơ lửng giữa không trung, vô cùng bế tắc, không biết nên làm thế nào.
Sau khi Nghiêm Đình dẫn Phong Trác Hạo đi, Nghiêm Hi như đứa bé oan ức nằm trong lòng Lãnh Diễm khóc lớn, cuối cùng hai mắt đỏ hồng như mắt thỏ. Lãnh Diễm đau lòng cũng không biết phải làm thế nào, rõ ràng cô muốn nhận ông ngoại nhưng trong lòng vẫn bướng bỉnh như vậy?
“Thật ra thì ông ngoại em rất đáng thương, già như vậy còn không ngừng tự trách bản thân về chuyện con gái mình.”
Nghiêm Hi yên lặng nằm trong lòng anh, sao cô không biết ông cụ khổ sở, nhưng chính cô cũng không chịu nổi: “Cho em thời gian thêm hai ngày nữa.”
Lãnh Diễm dịu dàng cúi đầu hôn cô: “Bao lâu? Hai ngày nữa là đại thọ tám mươi tuổi của ông cụ, đời người chỉ có một lần.” Ý kia rất r