càng cảm thấy là đang cười giễu cợt cô ta.Nghiêm Hi chỉ cười, không nói lời nào, dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn Lý Lệ, khi dễ Lý Lệ. Lý Lệ thường dùng loại tâm khí cao ngạo, người khác không chịu nổi xem thường cô, cho nên Nghiêm Hi cũng sẽ dùng loại ánh mắt xem thường này nhìn cô ta.Lý Lệ gắt gao cắn răn, hít sâu, cuối cùng vẫn không nhịn được vỗ bàn rống với Nghiêm Hi: “Cô có gì tốt mà lấy le, đúng, cô thắng, tôi phải ở trong này cả đời, cô hài lòng chưa?”Nghiêm Hi cười cười, cười rất tao nhã xinh đẹp, so sánh với Lý Lệ điên cuồng dữ tợn, cô cười đến không hình dung được: “Đúng, tôi rất hài lòng.” CHƯƠNG 130: ĐẠI KẾT CỤCLý Lệ càng nghe càng tức giận, cười gằn nhìn Nghiêm Hi: “Xem như cô lợi hại, thế nhưng lại tìm Hoàng Vĩ đối với tôi như vậy. Lần này cô thắng, nhưng cô có nghĩ đến không, Hoàng Vĩ chính là người muốn giết cô khi ở bệnh viện thành phố G.Lúc đấy Chu Kỳ đã tìm được hắn, cho nên ở bệnh viện thành phố G thiếu chút nữa cô đã chết trong tay người đàn ông này. Ha ha, hiện tại thì tốt rồi, cô không những không giết chết hắn, ngược lại lại dùng người đàn ông này đâm tôi một đao, cô không sợ một ngày hắn sẽ phản pháo cô sao? Lúc đó tôi nói gì hắn nghe nấy, giống như là nghe lời cô lúc này.”Nghiêm Hi nhàn nhạt nhìn Lý Lệ: “Cô cũng nói ban đầu cô nói gì hắn nghe nấy, vậy cô đối với hắn như thế nào?”Lý Lệ sững người, nhanh chóng hiểu ý tứ trong lời nói của Nghiêm Hi, sau đó hỏi: “Cô thì biết cái gì, đàn ông vĩnh viễn không đáng giá tin tưởng.”Nghiêm Hi cười cười, cũng không đáp lời. Ý của Lý Lệ tự nhiên cô rõ, bởi vì mới vừa bị thương hại, cho nên mới phản ứng như vậy: “Nhưng mà Lý Lệ à, trước kia người đàn ông này một lòng một dạ với cô, nhưng cô lại lợi dụng hắn. Đợi đến lúc hắn tuyệt vọng về cô rồi thì cô lại quay lại yêu hắn. Cô không cảm thấy rất buồn cười hay sao? Lòng của đàn ông chẳng lẽ phải như biển rộng bao la? Nên ngồi tại chỗ chờ một ngày cô quay đầu ại thương hắn?”Lý Lệ nghe Nghiêm Hi nói ngược lại lại cười, giống như đọc truyện cười nhìn Nghiêm Hi: “Nghiêm Hi, những lời này cô nên nói với mình trước thì hơn. Cô nhìn bản thân cô đi, cô yêu Lãnh Diễm được bao nhiêu? Lãnh Diễm đứng một chỗ đợi cô chục năm, còn cô thì sao?”Nghiêm Hi híp mắt nhìn lướt qua Lý Lệ, khóe miệng khẽ câu: “Đúng vậy, tôi chính là may mắn. May mắn gặp được người đàn ông tốt như Lãnh Diễm, đáng tiếc, không phải người nào cũng đều may mắn như tôi.”Nghiêm Hi thực sự nói sự thật, ai có thể may mắn gặp được người đàn ông như Lãnh Diễm? Bây giờ có người nào không cẩn trọng, chỉ để ý đối phương bỏ ra bao nhiêu, không cho phép mình bỏ ra nhiều hơn một phần.Nhưng Lãnh Diễm thì khác, Lãnh Diễm giống như một người ngoại tộc vây, cái gì cũng không trông nom để ý, tất cả đều xuất phát từ nội tâm, không để lại một chút gì.Bên ngoài Lãnh Diễm đang lái xe chờ ở bên ngoài, nhìn chiếc xe màu đỏ quen thuộc đang đỗ ở nơi đó, khẽ thở dài, chẳng biết tại sao hắn hắt hơi một cái.Bên trong Lý Lệ nhìn chằm chằm Nghiêm Hi, lửa giận trong mắt dần dần bùng lên. Nghiêm Hi nhìn khẽ mỉm cười: “Cô nói tôi gặp được người đàn ông tốt, vì sao cô lại tức giận vậy?”Lý Lệ không nói được gì thêm. Quả thật mạng của cô ta thật sự không tốt bằng Nghiêm Hi. Chỉ bằng việc Nghiêm Hi gặp được người đàn ông như Lãnh Diễm cũng đã đủ để đánh bại mọi cố gắng từ trước tới nay của cô ta rồi.Đột nhiên Nghiêm Hi ngẩng đầu lên nhìn Lý Lệ, sắc mặt thoáng thay đổi, sau đó nở nụ cười nhạt nói: “Mẹ… là cô làm hại đúng không?”Lý Lệ sững sờ, mắt lóe lên, ngẩng đầu cười cười nhìn Nghiêm Hi, cười rất ngông cuồng: “Nghiêm Hi, không phải cô cũng biết rồi hả? Cô hao tổn tâm cơ để Hoàng Vĩ tới bên cạnh tôi, làm tôi dỡ bỏ phòng bị, không phải là đào cái hố cho tội tự mình rơi vào hay sao? Hiện tại thì tốt rồi, tôi đã rơi vào, cô làm gì còn phải tới đây hỏi tôi chuyện này? Hả?”Lý Lệ cảm thấy, chuyện này còn cần thiết nói hay sao? Hiện tại cô ta đã vào lao ngục rồi, nói hay không nói thì có gì khác biệt?Nghiêm Hi lẳng lặng nhìn Lý Lệ, mặc kệ Lý Lệ nói gì, cô cũng không hề nháy mắt. Nhìn Lý Lệ một lúc lâu rồi mới nói: “Cái này không phải là cô không cẩn thận thôi ư?Tôi hiểu, khi cô mới có năm tuổi làm sao có thể… Lúc ấy có phải hay không cô rất sợ?” Lúc này thái độ của Nghiêm Hi rất ôn nhu, không nhìn ra hỉ nộ, giống như một người không có tính ấy vậy.Lý Lệ vừa nhìn liền bốc lửa, hiện tại cô ta đã rơi vào hoàn cảnh này rồi, Nghiêm Hi còn lộ ra vẻ mặt thương hại cô ta. Lập tức khinh thường dời tầm mắt đi: “Nghiêm Hi, cô có thể thu ngay lại vẻ dối trá kia đi không thì bảo, chỗ này chỉ có hai ta cô làm như vậy không thấy mệt mỏi hay sao?Đúng, đúng là năm đó tôi giết chết mẹ cô, nhưng là bà ấy gieo gió gặt bão. Không phải cô muốn biết chuyện năm đó hay sao? Cô nói thẳng ra là được, làm gì phải ở đây quanh co lòng vòng.Năm đó tôi chính là cố ý, khi ông Chu xuất hiện ở trong phòng tôi cố ý làm vẻ sợ chọc giận đến hắn, khi giãy giụa tôi cố ý làm rơi kéo xuống tim bà ta. Kết quả cuối cùng đúng là không làm tôi thất vọng, quả nhiên là chết. Ha ha…”Nghiêm Hi khẽ nhếch miệng, nhìn chằm chằm Lý